T18 : Biến Cố ChánhTrị 1955
T18 : Biến Cố ChánhTrị 1955
Giảng ngày 12.02.2021
THẢO LUẬN CÁC GIẢI PHÁP
GIÀNH QUYỀN TỰ CHỦ
soạn gỉả: Hoàng Đức Phương
CẦU HIỀN:
Nhóm
Nhân Văn Việt Tộc xin được hân hạnh giới thiệu với quý vị chương trình tu luyện
để thành người Việt Tốt đáp ứng cho cuộc sống hiện tại của dân Việt ở Hải Ngoại
cũng như ở trong nước. Chương trình sơ khởi đã có nhưng còn thiếu đội ngũ Giảng
Huấn Viên Việt Tộc và Phương Tiện Truyền Bá.
·
Các bài biên khảo
để ở link : http://nhanvanviettoc.blogspot.com
·
Các bài Giáo Khoa
để ở link: http://vanhoathuanviet.blogspot.com
-
Các bài đều đánh số VHV hay TNT (lớp học Văn Hoá Thuần
Việt hay Radio Tiếng Nước Tôi)
·
Tất cả các bài ở
2 links này đều thuộc tài sản dân tộc, chúng tôi không giữ bản quyền vì: Không
phải vì nghèo mà người Việt không được quyền biết đến Lịch Sử và Hào Khí của Tổ
Tiên, xin quý vị tiếp tay phổ biến.
·
Vì muốn con em
chúng ta sinh trưởng ở hải ngoại biết đến Văn Hóa Rồng Tiên, Tư Tưởng Lạc Hồng
và Lịch Sử dân Việt một cách trung thực, xin các vị Hiền Tài hãy chuyển những
bài Giáo Khoa sang ngoại ngữ và gửi về cho chúng tôi để in ra sách khổ A5 rồi
phổ biến: Địa chỉ nhận bài ngoại ngữ: vuvietnhan532@gmail.com
Xin lưu ý quý vị là sách viết về Lịch Sử dân Việt soạn
trước năm 1975 và dưới Triều Đại Việt Cộng đều bị bóp méo một cách rất tinh vi
cần cho nhu cầu Chánh Trị để phục vụ cho quyền lợi của Thực Dân Pháp và Cộng
Đảng Nga và Tàu; vậy khi dùng những tài liệu này thì nên thận trọng; mặc dù
người viết là các nhà đại khoa bảng người Việt như cuốn Sử của cụ Trần Trọng
Kim mà chúng tôi đã chứng minh tinh thần Yếm Thế, Tự Ti và Vọng Ngoại rất nguy
hiểm cho sự tồn vong của nòi Việt.
Để giải quyết nhu cầu này, chúng tôi đã hướng dẫn cách
tiếp cận tư tưởng người xưa qua di vật và cách đọc Thông Điệp trong các chuyện
Huyền Thoại cùng với cách thẩm định giá trị của một tài liệu do chính nhóm của
chúng tôi đã tìm thấy trong thời gian nghiên cứu. Nhờ đó chúng ta có thể đi
thẳng vào Việt Sử. Phương Pháp mới tìm ra này đã được để trong cuốn: Bạch Hóa Lịch Sử Huyền
Thoại bằng di vật của người Văn Lang. Bài để ở link Giáo Khoa: : http://vanhoathuanviet.blogspot.com
Ban Học Vụ kính báo.
ö
ĐÔI
LỜI PHI LỘ:
Nhóm Nhân Văn Việt Tộc của
chúng tôi thiết nghĩ là:
1.
Dân Tộc vạn đại, Quan Lại nhất thời.
2.
Có dân thì mới có vua quan, vua không dân là vua ô
nhục, làm trò hề, nô lệ ngoại bang.
3.
Lịch sử đã chứng minh: Dân tộc tồn tại trong vinh
quang thì tất cả còn ngửa mặt nhìn đời; dân tộc sống leo lét như ngày hôm nay
thì tất cả đều tủi nhục như nhau. VUA QUAN tự sát trước, dân sẽ từ từ chết theo
sau. Vì: Sống tủi làm chi đứng chật trời! (Phan Bội Châu)
Tình hình ngày hôm nay rất bi
đát, thiết nghĩ những ai còn lý trí và lương tâm thì nên ngồi lại với nhau để
chung đầu góp ý tìm lối thoát cho dân tộc; dù quá khứ ra sao thì cũng nên độ
lượng bao dong cho nhau, miễn là biết hồi tâm trở về với chánh nghĩa của dân tộc; đó là ý nghĩa của danh từ HỒI CHÁNH.
Bài này chỉ là gợi ý, khơi mào
để các sỹ phu cùng nhau đóng góp và thảo luận để đưa ra một sách lược hữu hiệu
được toàn dân hưởng ứng và phụ họa, mà sách lược này có thể hoàn toàn khác với
ý kiến ban đầu của chúng tôi đề nghị.
Mục tiêu của giải pháp là
giành quyền tự chủ, xây dựng tương lai cho con cháu nhờ; nhất là đừng hy sinh
xương máu dại dột như thế hệ 1945, lăn cổ ra chết để xây giấc mộng Đại Đồng Thế
Giới, tự đặt mình làm nô lệ cho Nga Sô và Tàu Cộng. Nay tổng kết: Độc lập chưa
có, tự do cũng không, 4 triệu người chết, 10 triệu người tàn phế mà thế hệ
đương thời phải trả gánh nợ này rồi mới vươn lên được. Còn không trả nổi thì sẽ
tiêu vong!
Tại sao có lý luận
nghịch lý này mà thế hệ 1945 lại hăm hở kéo cả dân tộc xuống hố? Xét cho cùng,
nguyên nhân là LẠC HỒN DÂN VIỆT; vậy
thì thế hệ ngày hôm nay có còn lạc bước hay không mà sao cả thế giới đã ra khỏi
chế độ Cộng Sản mà dân ta vẫn loay hoay chưa ra nổi? Đây là điều mọi người phải
suy nghĩ nghiêm túc và tự nghiêm khắc với chính mình để quyết tâm tìm ra cho
được một lối thoát.
PHÙ
ĐỔNG ĐÃ TÁI THẾ 1955
Tại sao lại không phải năm
nay, 2019?
Năm 1954 thế giới
đã đưa dân Việt ra làm vật Tế Thần trong hội nghị Genève ngày 20/7/1954.
Phần vì NHỤC, phần vì UẤT nên thế hệ 1955 đã nhất tề đứng lên tự tạo
cho mình sức mạnh kết hợp của bài học bó đũa: Dẹp tan Bình Xuyên, đá đít Thực
Dân, Giành Quyền Tự Chủ là do sự biết kết hợp giữa cậu bé 3 tuổi là Quân Đội
Quốc Gia Việt Nam dưới quyền lãnh đạo của Quốc Trưởng Bảo Đại, các sỹ phu đương
thời và toàn thể đồng bào tham chiến để ổn định tình thế, cứu nguy dân tộc.
HÃY NOI GƯƠNG NGƯỜI XƯA (1955)
Phù Đổng Tái Thế năm 2019?
Năm nay 2019, tình hình thế
giới biến chuyển mau lẹ như năm 1945. Học hỏi kinh nghiệm người xưa, chúng ta
quyết chớp thời cơ để lật đổ chế độ công Sản, đá đít bọn Tàu về nước , ổn định
tình thế và xây dựng Dân Chủ Phân Quyền trong xã hội đa đảng, toàn dân tham gia
việc nước.
Thành quả này phải làm trước
khi thế giới mang dân ta ra làm dê tế thần vì quyền lợi của họ như năm 1954.
Không phải đồng bào Hải Ngoại không làm được mà là chưa biết cách làm đấy mà
thôi.
Ø
Nếu thờ ơ thì con
cháu chúng ta sẽ mang họa và mối nhơ này ngàn đời cũng khó phai.
Vì nhận thấy đây là việc trọng
đại của tất cả các sỹ phu, cùng nhau thảo luận để đưa ra đề án. Chúng tôi chỉ
là người đề xướng và mong rằng mọi người sốt sắng tham gia công tác này để mỗi
người đóng góp phần mình cho việc nước, tiết kiệm xương máu cho thanh niên nam
nữ ngày hôm nay.
Ø
Hãy tĩnh tâm nghĩ lại xem: Có phải Quốc Nội Tiêu Vong thì Hải Ngoại Bơ Vơ không?
Để cho thảo luận dễ dàng,
chúng tôi chia đề tài ra là 5 phần tuần tự như sau:
Phần 1 : Tổng Quan /Luận Cổ (ngẫm chuyện xưa)
Phần 2 : Thảo Luận / Yếu tố
cần phải có để dân Việt tồn tại trong vinh quang
Phần 3 : Thẩm Định / Biến động chánh trị hình
thế giới
Phần 4 : Thảo Luận / Các
Phương Án Thoát Hiểm + điều kiện cần và
đủ để thực thi
Phần 5 : Thực Hành / Bắt Tay Vào Việc
----------------------
Chú ý về cách dùng ngôn từ cho rõ nghĩa:
·
HẢI là vùng
biển nằm trong đất liền (MER, SEA).
·
DƯƠNG là
vùng biển bao quanh đất liền (OCEAN).
·
HÀ là con
sông có sóng dữ thuyền bè coi chừng bị lật.
·
GIANG là con
sông ít sóng lớn, an ninh trong di chuyển.
Thủy Binh rất cần
những chi tiết này để phòng ngừa nguy hiểm; không những vậy còn cần phải biết
lòng sông nông sâu ra sao, rộng hẹp như thế nào, mực nước lên xuống theo ngày
giờ (tuần trăng hay mùa mưa ngập lụt ….).
Còn dân
thường hay lẫn lộn danh xưng. Nay chúng ta nghiên cứu đề án thoát hiểm thì nên
dùng ngôn từ cho đúng cách của người chuyên ngành thủy lợi. Thay vì gọi cụt
ngủn SÔNG thì nên gọi CON SÔNG , hay BIỂN thì nên gọi VÙNG BIỂN cho rõ nghĩa,
không những cho người đọc mà còn nói lên sự hiểu biết của mình nữa.
PHẦN 1 : TỔNG QUAN
(luận cổ , ngẫm
chuyện xưa)
Năm nay 2019 tình hình thế
giới biến động mau lẹ.
Vấn đề đặt ra là chúng ta phải
làm gì để lợi dụng thiên thời, giành lại quyền TỰ CHỦ phải được đem ra để các
sỹ phu cùng nhau thảo luận. Mục đích là cùng nhau đồng thuận cho một giải pháp
tốt nhất; chứ đừng bỏ lỡ thời cơ như các thế hệ 1945 đến nay (2018).
Làm sao để có Phù
Đổng Tái Thế như thế hệ 1955: Do cái nhục của hiệp định Genève 20/7/1954 đã
thúc đẩy Quân Đội Quốc Gia Việt Nam
mới hơn 3 tuổi đã oai hùng với sự hỗ trợ của toàn dân đập tan quân Bình Xuyên
vào lúc 13 giờ ngày 28/1955 trong vòng chưa đầy 1 tháng. Nhờ chiến thắng này
nên các Chánh Trị Gia với sự hỗ trợ của các sỹ phu đã buộc Thực Dân Phảp trao
trả quyền độc lập cho dân ta. Đó là nhờ uy tín của Quốc Trưởng Bảo Đại trên
chính trường quốc tế.
Ngày hôm nay chúng ta có
nguyên nhân thúc đẩy là: Cái nhục của thế hệ đương thời thôi thúc. Nó giúp
chúng ta mau mau kết hợp thành một bó đũa.
Cái nhục đó là: Đã 40 năm qua,
vấn đề kết hợp vẫn chưa đạt được nhu cầu nên cả thế giới đã ra khỏi chế độ Cộng
Sản mà chúng ta vẫn dậm chân tại chỗ vì không biết nắm bắt thời cơ.
Mặc dù ngày hôm nay
chúng ta không có một lực lượng võ trang như Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, chúng
ta cũng không có một lãnh tụ chánh trị có uy tín trên chánh trường quốc tế như
ông BẢO ĐẠI, nhưng thế giới đã biến đổi: Sức mạnh ngày hôm nay là sức mạnh của
lý trí, của mưu lược thì chúng ta có thừa nhưng thiếu sức mạnh của đoàn kết nên
chúng ta thất bại.
Muốn có sức mạnh đoàn kết thì
các sỹ phu phải gột bỏ tính tự kiêu tự mãn và vọng ngoại, hãy tin rằng chỉ có
người Việt mới tự giải cứu cho mình mà đừng há miệng chờ sung: Ỷ lại vào người
là chấp nhận nô lệ.
Các sỹ phu phải
nghĩ rằng Khoa Học Thực Dụng dùng để Canh Tân dất Nước (phát triển đất
nước để đừng tụt hậu).
Còn canh tân
Tư-tưởng thay đổi Tư-duy để có cái nhìn ngang tầm thời đại, mà ta gọi là Canh
Tân Con Người được vun bồi bằng Khoa Học Nhân Văn Việt Tộc (học làm
người Việt tốt) . Môn học này đã bị cấm từ thời Gia Long (1802) và thay thế vào
bằng Chương trình học để chấp nhận nô lệ Triều Đình – coi chương trình học về
nhân văn của Việt Cộng ngày hôm nay thì rõ: dân Việt không biết cách sống nên
phải nhờ ánh sáng MÁC, LÊ và MAO dẫn đường. Còn Gia Long thì "Nôm Na là cha Mách Qué" nên quay
về học thuyết Khổng Tử trong khi ở quê hương ông thì nhà Thanh đã chôn vùi học
thuyết này từ trên 300 năm qua không ai biết tới cả. Còn bên ta thì nhà Lý và
nhà Trần coi trọng Việt Đạo mà chúng ta gọi là Quốc Đạo là đạo có khả ngay kết
hợp dân Việt bằng Tâm và bằng Đức.
Canh Tân con người và Canh Tân
đất nước là công việc phải làm thường xuyên, do đó chúng ta cần phải quảng bá
Chương trình Văn Hóa Thuần Việt
không những để kết hợp toàn dân mà còn để tỏ lòng biết ơn con đường mà tổ tiễn
đã vạch ra từ ngày lập nước Văn Lang và Liên Bang Việt vào năm 2.879BC.
Căn bản của Việt Giáo (giáo lý
học làm người Việt) Tự Trọng và Cầu
Tiến. Văn Lang có nghĩa là Tự-trọng và Việt có nghĩa là Cầu Tiến. Văn Lang là
tên nước, Việt tên nòi giống.
·
Văn Lang là người Hào Hoa, Phong Nhã, Phóng Khoáng,
Hào Hiệp; Lịch Sự Bặt Thiệp.
·
Việt là vượt mọi khó khăn vật chất và tình thần để
thăng tiến cùng người; tụt hậu là tiêu vong.
·
Hai đức tính này bắt buộc phải có tinh thần Phục Thiện
thì mới tiến được. Phục thiện cần 2 yếu tố là biết nghe và biết suy luận (tư-duy
độc lập). Đừng chê người không biết nói mà hãy tự nghiêm khắc với chính mình mà
tự hỏi là Ta có biết nghe hay không? Tiên trách kỷ, hậu trách nhan; tức là hãy
tự trách mình trước khi quy lỗi cho người.
Ngày hôm nay chúng ta mất hết
cả 3 đức tính cần phải có để xây dựng cộng đồng, tạo sức mạnh tập thể là do
sách vở về môn Việt Học bị bọn Thực Dân Pháp bóp méo một cách tinh vi nên chúng
ta cứ đinh ninh là dân Việt sinh ra để làm Nô Lệ cho người, nguyền rủa cha ông
không biết đấu tranh để phải chấp nhận nô lệ giặc Tàu 1.000 năm. Trước đó ông
Nguyễn Trãi nói là tuy đánh nhau đấy, nhưng nô lệ thì không (Bình Ngô Đại Cáo)
Khi tôi sang chơi đất Tàu thì
họ nói là: Chính dân Tàu đang bị dân Bách Việt thống trị chứ họ có thống trị
được toàn cõi Giao Châu bao giờ đâu chứ đừng nói đến 1.000 năm!
Coi lại Bình Ngô Đại Cáo thì
Quốc Sư Nguyễn Trãi cũng nói:
Tự TRIỆU, ĐINH, LÝ, TRẦN chi
triệu tạo ngã quốc,
Dữ HÁN, ĐƯỜNG, TỐNG, NGUYÊN
nhi các đế nhất phương.
Diễn
nôm: Từ nhà Triệu (Triệu Đà), nhà
Đinh, nhà Lý, nhà Trần cùng nhà Hán (Tàu),
nhà Đường (Tàu); nhà Tống (Bách Việt) nhà Nguyên (Rợ Hồ), mỗi nơi tự quản trị lấy đất nước của mình.
Rõ ràng là Ta đâu có nô lệ Tàu
một ngày nào đâu. Đánh nhau liên miên thì có; nhưng nô lệ thì không… Tướng Lý
Thường Kiệt (nhà Lý) và Đức Thánh
Trần (nhà Trần) cũng nói như vậy.
Gần
ta nhất là cụ Phan Bội Châu
nói :
·
Đừng lo độc lập
không tới mà chỉ sợ người dân chưa đủ sức để bảo vệ sự độc lập của mình.
·
Do đó cụ đã viết
hịch : ĐỀ TỈNH QUỐC DÂN HỒN để đánh thức lòng người trước vận nước suy
vong.
Cụ
Phan Chu Trinh đã nói : Phải
CHẤN HƯNG DÂN KHÍ, KHAI DÂN TRÍ, nhưng dưới thời nô lệ nên làm không được. Nay
chúng ta ở Hải Ngoại tại sao lại không làm nhỉ ?
Trường Đông Kinh Nghĩa Thục ở hàng Gai Hanoi cũng có rất nhiều bài thơ Chiêu Hồn
Nước. Trường mở ra có mấy tháng, học viên tham gia đông đảo nên Thực Dân Pháp hạ lệnh đóng cửa và tống
giam các sáng lập viên ra Đảo Côn Sơn.
Té
ra dân ta đã lạc hồn dân tộc nên mới chưa biết cách kết hợp để dạy con cháu
chúng ta đừng sống bám quê hương thứ nhì (mẹ nuôi). Mà chúng ta có biết nền Văn
Hóa Rồng Tiên tốt đẹp ra sao đâu, do đó con cháu chúng ta không biết đem tinh
hoa của nền Văn Hóa Thuần Việt để hội nhập với xã hội tiếp cư xây dựng cuộc
sống hài hòa.
Vậy
nay Cộng Đồng Hải Ngoại phải làm gì để con cháu chúng ta không những vẫn giữ
được căn cước của mình mà còn đủ sức hỗ trợ cuộc đấu tranh giành độc lập của
Đồng Bào trong nước.
Vấn
đề là làm sao để giúp đồng bào quốc nội giành lại quyền tự chủ mà tiết kiệm
được xương máu; đừng hung hăng như thế hệ 1945 đã tự nguyện hy sinh xương máu
cho Thế Giới Đại Đồng.
Rút
cục đem chiến tranh tới để tàn phá đất của mình vì nhu cầu : THỬ VŨ KHÍ
cho lưỡng cực NGA/MỸ một cách khờ khạo mà lại tưởng là khôn.
Đây
là bài học vừa chua cay vừa hổ thẹn mà thế hệ ngày hôm nay phải rút kinh
nghiệm.
·
Do đó, dù ở phe
phái nào, nếu còn trái tim Việt thì
hãy nên suy nghĩ lại để tìm cách kết hợp với nhau vì nhu cầu trường tồn trong
danh dự của nòi Việt. Người Việt không thiết tha đến sự tồn vong của mình thì
đừng hy vọng ở ngoại bang.
Xin các sỹ phu hãy cùng chúng tôi thảo luận đề tài Chớp Thời Cơ trong
diễn đàn này cho thật chu đáo.
Sau đó chia nhau đi cổ súy nơi mình cư ngụ để xây dựng Cộng Đồng Văn
Hóa Rồng Tiên ; phục hồi sức mạnh tâm linh của nền Văn Hóa Thuần Việt thì
tự khắc sẽ chiến thắng mọi kẻ thù từ nội tâm cho đến ngoại giới giành quyền tự
chủ.
Sự u-tối trong lòng là kẻ thù mẹ đẻ ra muôn vàn kẻ thù con
Không
biết kỹ thuật thì khó mà thực hiện được; nhưng khi nắm vững sơ đồ phát triển ở
trang cuối thì thấy rất dễ thực hiện; miễn là có thành tâm và thiện chí đi xây
dựng xã hội cho chính mình và con cháu thụ hưởng.
Bằng
chứng mà mọi người đều biết là tổ tiên chiến thắng kẻ thù vừa dữ vừa mạnh
như :
1.
Danh tướng Lý Thường Kiệt ….. Như đẳng hành khan
thủ bại hư (kẻ nào dám xâm hạm sẽ chết toi).
2.
Đức Thánh Trần Hưng Đạo : Châu chấu lại đòi đá xe, tưởng chừng chấu chết
chẳng dè xe nghiêng (thắng 3 trận).
3.
Quốc sư Nguyễn Trãi : Ta đây mưu phạt CÔNG TÂM, không đánh mà người phải khuất.
4. Hoàng Đế
Quang Trung : Tốc chiến, tốc thắng và
chỉ thị cho Ngô Thì Nhiệm viết văn ngưng chiến cho khéo với lời căn dặn là: Cho
ta 10 năm nữa để súc sức tích nhuệ, sửa sang việc nước thì lúc đó Ta sợ gì
chúng.
Ý của Ngài là muốn tái chiếm vùng đất Bách Việt, tức
nước Nam Việt của Triệu Đà. Đoán biết ý đồ này nên vua Càn Long nhà Thanh mới
vội vàng nhận Hoàng Đế Quang Trung làm con và lật đật xây trạm canh biên giới
mang tên là : Ải Nam Quan… Ải là hiểm địa đang to bé lại, Nam là phía nam
và Quan là đường biên giới.
Ø Ải Nam Quan có nghĩa là đường biên giới phía nam của
BỐ đến đây là hết. Con không nên vượt qua tiến chiếm vùng Giang Nam của BỐ nhá.
Do đó khi cầu hôn vua Càn Long tặng Hoàng Đế Quang Trung vùng đất Quang Đông
làm của hồi môn.
Khi Gia Long (1802) xin cầu phong thì có gợi ý xin lại
vùng Giang Nam, nên mới xin quốc hiệu là NAM VIỆT (phía nam sông Dương Tử là đất của người Việt
– Bách Việt).
Nhưng
Càn Long không cho và đổi thành VIỆT NAM ; có nghĩa là người Việt ở phương
Nam thì Trẫm phong cho chức vương, còn người Việt ở phương Bắc là của TRẪM đừng
động đến mà mất mạng con !
Ngày hôm nay các vị NHO TÂY tự cho mình sáng giá hơn
Tổ Tiên không lý lại chịu buông xuôi đầu hàng giặc sao ? Sỹ khí để ở đâu
mà không chung đầu góp ý để hoàn chỉnh đề án chớp thời cơ ? Giành quyền Tự
Chủ để vươn lên bằng người
PHẦN
2 : THẢO LUẬN :
(yếu tố cần phải có để dân Việt tồn tại trong vinh
quang)
Phát
triển xã hội để tránh tụt hậu rồi tiêu vong là tinh
thần cầu tiến (VIỆT) mà dân tộc nào cũng phải làm một cách thường xuyên. Vậy
thì tại sao nhà Lý và nhà Trần thành công mà các triều đại: Hồ Quý Ly, Mạc Đăng
Dung, Tây Sơn và Ngô Đình Nhu lại thất bại?
Ø Phải chăng thiếu KỸ THUẬT PHÁT TRIỂN? DỤC
TỐC BẤT THÀNH ?
Ø Đó là điều chúng ta phải phân tích nghiêm
tục để đừng đi vào vết xe đổ.
HÃY mạnh dạn và oai hùng như thế hệ Phù Đổng Tái Thế năm 1955 đã đánh tan
Bình Xuyên, đuổi cổ bọn Thực Dân Pháp ra khỏi đất Việt, giành quyền Tự Chủ.
Do đó, chúng ta phải cùng nhau luận bàn những nguyên nhân thành công cũng như thất bại của tiền nhân để
còn biết đường thoát hiểm; đừng dại dột như thế hệ 1945 và 1963 đã phí phạm núi
xương sông máu cho người vừa hưởng vừa chê NGU
Nhìn sơ sơ thì:
ü Lý do thành công của thế hệ LÝ và TRẦN là
Văn Hóa Thuần Việt rất cao với y chí kiên cường Sát Thát. Xã hội thăng tiến
trong trật tự với chương trình Việt Học từng bước tiến lên, cho nên người dân
đã phụ họa theo chương trình giới lãnh đạo đề xướng.
ü Lý do thất bại của các triều đại sau này,
tuy khác nhau, nhưng tất cả đểu bắt nguồn từ DỤC TỐC BẤT THÀNH hoặc phát triển
chưa hoàn chỉnh nên người dân chưa hiểu nên chưa phụ họa, mặc dù chương trình
rất cần và hấp dẫn.
Vậy thì ngày hôm nay chúng ta phải làm gì để thành công?
Đó là ưu tư của thế hệ chúng ta ngày hôm nay; đừng để hậu thế chê
cười là HÈN và NGU.
Luận Cổ
:
Chúng ta có thể tóm lược: DỤC TỐT BẤT THÀNH là nguyên nhân đưa đến
thất bại của: Hồ Quý Ly, Mạc Đăng Dung, Quang Trung và Ngô Đình Nhu.
Trường hợp thất bại của :
1. Hoàng Đế Hồ
Quý Ly : Dục tốc bất thành
Cha con Hồ Quý Ly là những nhà Khoa Học đại tài, có
cái nhìn viễn kiến; muốn chuyển xã hội Nông Nghiệp, lấy sức người làm chính,
sang xã hội cơ khí lấy sức mạnh cơ khí và bộ óc sáng tạo thay cho sức người.
Nhưng ông là một nhà Chánh Trị non nên làm hỏng hết mọi việc. Ông đốt gia đoạt
quá nhiều nên người dân thường không hiểu đã đành mà ngay cả các sỹ phu không
hiểu nên chống đối. Sự thất bại này đến từ 3 yếu tố:
·
Lãnh đạo chánh
trị không biết thu phục Nhân Tài. Vì quá tự kiêu nên thất bại vì đơn thương độc
mã.
·
Khối sỹ phu là
những người sáng tạo ra các đề án để giải quyết các vấn nạn của đất nước thì
phải được giải thích chương trình của khối lãnh đạo thì họ mới phụ giúp được.
·
Khối quần chúng
phải am tường nhu cầu của chương trính thì mới biết đường phụ họa.
Đây
là bài học có giá trị rất cao giúp cho thế hệ chúng ta giành quyền tự chủ và
thăng tiến cùng nhân loại.
1. Lãnh tụ chánh trị phải học cách thu phục nhân tài và
dùng người cho đúng lúc và đúng chỗ. Ông Hồ Quy Ly đã không truyền bí quyết
phát minh khoa học cho các nhân tài nên ông bị cô lập, chỉ vì ông quá Tự Kiêu
và Tự Mãn nên họ xa lánh ông vì hiểu nhầm.
Ø Điều này cho chúng ta biết là phải phố hợp công tác
chứ một người hay một nhóm không thể làm việc thay cho toàn dân được.
2. Các nhân tài không được thông báo văn minh kỹ thuật
nên họ không thể ủng hộ ông được; do đó ông mất hẳn người cổ súy cho ông.
Ø Điều này cho chúng ta biết là phải cổ súy chương trình
của mình để tăng thêm cộng sự viên.
3. Quần chúng đang sống quen với nếp sống Nông Nghiệp,
nay đổi sang nếp sống Cơ Khí mà họ không biết xã hội cơ khí ra sao; như chim
trích vào rừng nên họ xa lánh.
Ø Điều này cho chúng ta biết là phải thay đổi tư duy của
người dân còn không thì Dục Tốc Bất Thành vì bạo lực không thắng nổi ý chí?
Đó là 3 điều căn bản cần thiết mà mọi người đều phải
thấu triệt thì mới hy vọng tránh thất bại của Hoàng Đế Hồ Quý Ly để vươn lên.
Do đó lớp học Văn Hóa Thuần Việt là một phương tiện giúp cho việc canh tân tư tưởng và thay đổi tư duy
để có cái nhìn ngang tầm thời đại Điện Toán.
Trường
hợp thất bại của:
2. Hoàng Đế Mạc
Đăng Dung :
Cùng
một mơ ước thay đổi nếp sống như ông Hồ Quý Ly nhưng ông này không có năng
khiếu về khoa học nên ông chủ trương phát triển đội ngũ NGOẠI THƯƠNG nhưng bất
thành vì tư duy người dân đã hoàn toàn lạc hướng do nền giáo dục Đất Của Chúa,
Lúa Của Trời từ đời vua Lê Thánh Tôn (1460).
Ø Mặc dù ông đã tâm phục được đám sỹ phu như Trạng
Nguyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, nhưng ông không thay đổi được tư duy lạc hướng của
người dân nên chiêu bài Diệt Mạc Phù Lê mới ăn khách; và ông thất bại vì điểm
này.
Ø Đây là bài học mà các nhà Chánh Trị phải học cho nhập
tâm thì mới lãnh đạo chánh trị được.
Trường
hợp thất bại của:
3. Hoàng Đế
Quang Trung :
Rút kinh nghiệm thất bại của nhà Hồ và nhà Mạc do thày
Trương Văn Hiến truyền đạt từ lúc mới 10 tuổi nên ông Nguyễn Huệ không vấp
phải; nhưng ông lại mắc phải một nhầm lẫn khác là Dục Tốt Bất Thành vì ông làm
việc quá sức nên bộc phát và bộc tàn.
Ø Thật là bạc phước cho dân ta, nay chúng ta phải làm gì
để tránh sự nhầm lẫn này của người lãnh tụ hiếm có?
Trường
hợp thất bại của:
4. Triết Gia Ngô Đình Nhu :
Triết gia Ngô Đình Nhu đã tìm
được học thuyết Cần Lao Nhân Vị tức dạy người dân phải biết Tự Lực, Tự Cường,
Tự Trọng và Cầu Tiến để tự mình vươn lên. Trông chờ ngoại bang tức trông chờ nô
lệ. Tức chương trình Phục Việt của Hoàng Đế Quang Trung đó.
Ngoài ra, ông còn thấu triệt
sự thất bại của 3 vị Tiên Đế nên ông rất thật trong trong việc toàn dân song
song đồng tiến; nhưng ông thất bại vì hoàn cảnh chánh trị chưa cho phép ông thi
hành chương trình này. Ông thất bại vì không giải quyết được những khó khăn
ngoại lai (đối với lãnh đạo nước MỸ).
Ø Nay chúng ta phải
làm gì để né tránh những khó khăn ngoại lai đang đến từ tứ phía. Thay vì chống
đối thì chúng ta lấy nhu trị cương để tìm cách lợi dụng thế Trai Cò tranh nhau
Ngư ông thủ lợi.
ĐỪNG TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM
Đây là bài toán giành quyền tự
chủ mà chúng ta phải nhiệt tình cùng nhau tìm đường thoát hiểm. Còn không thì
lại hy sinh xương máu của thế hệ thanh niên ngày hôm nay để phục vụ quyền lợi
ngoại bang như thế hệ 1945.
Thế
hệ đương thời có 3 tật xấu phải tự sửa mình thì mới tránh khỏi nạn tiêu vong.
Trong 40 năm qua,
đánh Cộng thì ít nhưng đánh nhau thì quá nhiều nên vẫn dậm chân tại chỗ, trong
khi cả thế giới đã giã từ Cộng Sản rồi. Đó là điều mọi người phải tự vấn lương
tâm và nghiêm khắc với chính mình.
Theo sự phân tích của chúng
tôi thì chúng ta có 3 cái tật xấu do nền giáo dục nô dịch đào tạo; phải cải sửa
thì mới ra khỏi mê hồn trận này được.
1. Đánh trống bỏ dùi: Quá nhiều sỹ phu "Phòng
Trà", nói thì giỏi phân tích thì hay; nhưng không ai đưa ra được một đề án
giải quyết vấn nạn; chỉ vì không biết nguyên nhân.
2. Tự kiêu, tự mãn, vọng ngoại: Bụt nhà không
thiêng nên bị tản lực. Có hội thảo mới ra sáng kiến. Vì thiếu hội thảo nên tư
tưởng bế tắc không phát triển được. Đó là nguyên nhân dậm chân tại chỗ trong 40
năm.
3.
Nhân Tài Lạc Hồn
Dân Việt nên mới: Chính trị SALON (trà dư tửu hậu), Thờ-ơ, vô cảm, chùm chăn, chờ
thời, phản bội.
Suy
kim
Chúng ta rút tỉa được những
kinh nghiệm gì của người xưa để tránh thất bại? Dục Tốt Bất Thành vì nhiều lý
do như đã phân tích ở trên : Chỉ có XƯỚNG mà thiếu PHỤ HỌA.
Trong mọi hoàn cảnh thì phải
kết hợp toàn dân bằng nền Văn Hóa Thuần Việt; tức nền Văn Hóa Rồng Tiên tân
tiến và phù hợp với thời kỳ Điện Toán 2019. Do
đó phải:
1. Phát huy chương trình Văn Hóa Thuần Việt đã có sẵn và
từ từ bổ xung cho hoàn chỉnh và đầy đủ.
2. Xây dựng đội ngũ Giảng Huấn Viên Việt Tộc chuyên
nghiệp đê học viên đam mê theo học.
3. Phải tổ chức hội thảo thường xuyên để ôn lại những
kinh nghiệm thành cũng như bại của người
xưa. Thảo luận nảy sinh ý kiến mới.
4. Phải tìm cho ra những đức tính cần phải có của:
·
Thành phàn lãnh
đạo Chánh Trị, là giai cấp cầm vận mạng của toàn dân.
·
Nhóm Sỹ Phu là
thành phần đưa ra những đề án canh tân con người và canh tân đất nước. Phát
Triến mà không có chương trình rõ ràng là phát triển cầu may và 90% thất bại
hoặc lạc hướng. Đây là bộ NÃO dân tộc.
·
Quần chúng nhân
dân là người phụ hoạ, họ phải học để có khả năng thẩm định lợi hại của đề án đưa
ra.
5. Mọi thành phần xã hội phải bỏ:
·
Định kiến, vì xã
hội Điện Toán khác với xã hội Cơ Khí nên cách suy nghĩ của ta phải luôn luôn điều
chỉnh lại.
·
Đầu óc Gia
Trưởng, coi mình là bố thiên hạ nên không chấp nhận sự hiểu biết của người khác
và coi thường người đối thoại sẽ trở thành người cô đơn.
·
Tinh thần Vọng
Ngoại, bụt nhà không thiêng. Và nên nhớ rằng Mình là NGƯỜI chứ không phải là
THÚ, nên bộ óc của dân Việt cũng giống trí thông minh của các sắc dân khác. Họ
làm được thì mình làm cũng được. Sở dĩ có kiến thức hèn kém là do môi trường
sinh sống mà ra. Da Đen, Vàng hay Trắng gì mà sống trong rừng rú thì cũng lạc
hậu như nhau vì: Không Thày đố mày làm nên! Nay sống trong môi trường phát
triển thì mọi giống người đều thông minh như nhau.
6. Phải nhìn nhận là não trạng của mình đã bị đầu độc bởi
bộ sử viết dưới thời cai trị của Bạo Quyền Thực Dân và Cộng Sản, chúng bóp méo
rất tinh vi nói trắng thành đen để chúng ta tự phỉ báng tổ-tông, tung hô kẻ
thống trị. Xóa bỏ nền Văn Hóa Thuần Việt là chất liệu duy nhất để kết hợp dân
tộc. Do đó chúng ta lạc hồn dân Việt từ thời Gia Long (1802) mà không hay; chỉ
vì tính tự kiêu, tự mãn mà ra.
7. Cuốn Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim là một điển
hình đã đầu độc tư tưởng chúng ta trong nhiều điểm như Ta Nô Lệ Tàu 1.000 năm;
nhưng trước đó Quốc Sư Nguyễn Trãi và Đức Thánh Trần đã nói ta không nô lệ Tàu,
mặc dù có giao tranh (coi ngay trong cuốn sách đó). Nay 2018, tôi sang Tàu thì mắt
thấy tai nghe: Chính dân Tàu chánh gốc nói là họ không thống trị được nước Đại
Việt bao giờ cả. Ngược lại họ bị đô hộ từ thời Bạo Chúa nhà Tống (960AD) cho
đến nay. Từ Tống, Nguyên, Minh Thanh đến Mao.
8. Từ ngày lập nước Ngô, Sở và Văn Lang (2.879BC) đến
nay, muốn tồn tại thì con người phải thăng tiến để:
a) Xây dựng sự đoàn kết thành bó đũa nên phải dùng Khoa
Nhân Văn (dân tộc nào thì dùng khoa nhân văn của dân tộc đó).
b) Phát triển đất nước theo văn minh khoa học mà ta gọi
là môn Khoa Học Thực Dụng. Khoa học Nhân Văn và Thực Dụng phải song song đồng
tiến thì đất nước mới ở thế cân bằng bền (vững chắc); còn không thì đất nước ở
thế bấp bênh, chỉ một rủi ro nhỏ là đủ để tiêu vong.
Ø Vậy thì phải can đảm nhìn nhận rằng: Vì nhu cầu chánh
trị nên Gia Long (1802) đã gây phong trào "Nôm
Na là cha Mách Qué" để phí báng tổ tông tôn vinh ngoại bang (luật Gia
Long đã minh chứng). Đó là sự bất hạnh di truyền từ đời ông Cố ông Sơ của chúng
ta. Đức Thánh Trần Hưng Đạo đã nói: "Giặc
đến ào ào như vũ như bão, như lửa cháy chống đỡ dễ hơn là giặc đến từ-từ từ
trong Tâm đến ra" Tức nô lệ tư tưởng là nô lệ từ Cha truyền đến con;
nguy hiểm ở chỗ này đây mà ít người nhìn thấy.
Ø Có nhìn nhận sự thiếu sót như vậy thì thế hệ trẻ mới
hăng hái trau dồi Khoa Nhân Văn Việt Tộc để thoát cảnh Dịch Chủ Tái Nô từ cha truyền
đến con. Hãy can đảm dứt bỏ vòng KIM CÔ dịch chủ tái nô này đi.
9. Tổ chức lại cơ cấu xã hội cho phù hợp với thời kỳ Điện
Toán, nếu có thể thì nên hoàn chỉnh lại hệ thống làng mạc và thành thị để tạo
mội trường tốt cho phát triển.
a) Hệ thống làng mạc ở miền Bắc đã bị băng hoại và biến
thành nhà tù cho bọn Thống Trị dễ bề kiểm soát.
b) Hệ Thống làng mạc ở miền Trung lỏng lẻo vì trước đó là
đất của dân Chàm, và tổ chức hành chánh của nước Chàm khác với nước Bách Việt
(từ sông Dương Tử xuống đến đèo Hải Vân) .
c) Hệ thống làng Mạc ở miền Nam chưa thành hình vì đó là
người Thiều Châu vượt biển xin tỵ nạn nhà Thanh nên chưa có tổ chức chặt chẽ và
quy mô.
d) Ngày nay vì phát triển kỹ nghệ, qua Nguên Tử rồi đến
Điện Tử nên Thành Thị tấp nập, phi thương bất phú nên phải tổ chức lại cách
sinh hoạt Thành Thị cho hợp lý.
10. Mục đích tổ chức lại Hành Chánh là để phát triển cho
dễ, toàn dân tham gia việc nước.
11. Trong tình trạng băng hoại toàn diện của thế hệ đương
thời thì nhóm người kế thừa không đủ khả năng để tiếp nối Chương Trình Canh Tân
Con người và Canh Tân Đất Nước một mình được. Do đó cần phải biết:
·
Các đức tính cần
phải có của các vị Lãnh Đạo Chánh Trị.
·
Các tinh thần và
trách nhiệm cần có của các sỹ phu.
·
Các kiến thức cần
phải được trau dồi cho toàn dân là người phụ họa. Không có họ thì mọi việc đều
thất bại.
"Dân
Tộc Vạn Đại, Vua Quan Nhất Thời"
là phương
châm phải nhập tâm.
Trên
đây chỉ là những ý kiến sơ khởi cần được bổ xung bằng sự đóng góp của các sỹ
phu còn nghĩ đến tương lai con cháu.
ö
PHẦN 3 : BIẾN ĐỘNG (chánh trị Thế giới)
Dự
đoán: Tình hình thế giới sẽ biến động bất ngờ trong năm nay (2019) mà chúng ta
phải lên Chương Trình ngay bây giờ thì mới tránh được cảnh dê tế thần như hội
nghị Genève 20/7/1954 mà hậu quả là ngày 30/4/1975 làm dân ta thiệt hại khoảng
4 triệu thành phần ưu tú chết trên chiến trường bằng súng đạn của ngoại bang ban
phát để anh em cùng dòng máu Lạc Long
tự giết nhau, và khoảng 10 triệu người tàn phế mà con cháu chúng ta, cũng dòng máu Lạc Long, phải gánh chịu
thì làm gì còn khả năng để thăng tiến đây? Nếu không giải quyết xong gánh nặng
xã hội này thì rất ít thy vọng thoát khỏi cảnh tiêu vong. Hai chữ Việt Nam chỉ
còn vang bóng, rồi im lìm chết trong
bóng tối.
Do
đó chúng tôi rất mong các vị sỹ phu đương thời hãy ngồi lại cùng nhau mở diễn
đàn đi tìm một giải pháp để tiết kiệm xương máu cho thế hệ trẻ đươg thời. Đừng
cả vú lấp miệng em để gân cổ nói lấy được trong khi ngụy biện chỉ đánh lừa được
bộ óc thiếu suy luận chứ đâu có đánh lừa được thực tế. Hãy dẹp bỏ ý thức hệ và
hận thù thì mới có thể chung đầu góp ý tìm ra lối thoát tốt nhất để thu hồi
được Tự Chủ mà không phải hy sinh xương máu một cách bừa bãi như thế hệ 1945.
Sống
trong thế kỷ điện toán, chúng ta có diễn đàn tại sao lại xa lánh chánh trị
trước nguy cơ Hán Hóa của dân tộc?
Ø
Rất mong các sỹ phu còn trái tim Việt sốt sắng tham
gia.
Dưới đây chỉ là phần phân tích và đề xướng của nhóm
chúng tôi đưa ra để khơi mào cho cuộc thảo luận. Lẽ dĩ nhiên là ý kiến sơ khởi
còn nhiều thiếu sót, sơ hở và nhầm lẫm.
Sau
khi đem ra thảo luận thì chắc chắc dân Việt sẽ có nhiều Phương Án khác nhau; Dĩ
nhiên là Phương Án nào cũng có cái lợi và cái hại của nó. Và chúng ta sẽ chọn
Phương Án tốt nhất để cùng nhau thi hành cho đồng bộ và hỗ tương cho nhau.
MỤC TIÊU:
Mục
tiêu là lật đổ chế độ Việt Cộng, đuổi Tàu Cộng về đất Tàu, giành quyền Tự Chủ
cho dân ta. Dựa vào biến động chánh trị thế giới vào năm nay (2019) để tạo thế
Phù Đổng Tái Thế như năm 1956.
·
Vậy thì chúng ta
phải thảo luận ít nhất là 3 khâu sau đây:
A.
ĐO GĂNG GIỮA MỸ VÀ TÀU:
Sự quan trọng đối với chúng ta là: Bắc Kinh chết hay
Què chứ không phải Mỹ thắng hay thua.
B. PHƯƠNG ÁN
CHỚP THỜI CƠ:
Tàu Què thì Việt Cộng ra đi, vậy chúng ta có các
Phương Án gì để giành tự chủ không?
·
Và trong đó
Phương Án nào tốt nhất?
C. CHƯƠNG TRÌNH
HÀNH ĐỘNG (bắt tay vào việc):
Phương án chọn xong thì chúng ta phải bắt tay ngay vào
việc như thế nào?
·
Phần nào làm
trườc, phần nào làm sau, các phần nào phát triển song song?
ö
ĐO GĂNG GIỮA MỸ VÀ TÀU:
ƯU
ĐIỂM VÀ NHƯỢC ĐIỂM CỦA MỸ:
Kinh tế phát triển, dân bớt
thất nghiệp, đồng minh kiêng nể vì có lợi cho họ, nhưng nội chính bất an. Nhóm
Dân Chủ phá đám, di dân ồ ạt. Tùy tài ổn định nội chính của Tổng Tống Donald
TRUMP để tránh các phong trào ngáng cẳng nhau.
·
Cuộc chiến thương mại chỉ là nắn gân nhau thôi. Muốn
đánh Tàu thì có nhiều cách:
Ø
Chiến tranh khoanh vùng để Tàu yếu đi mà Mỹ có thể
kiểm soát được chiến trường.
Ø
Chiến tranh toàn diện để đi vào phiêu lưu mà Mỹ không
thể kiểm soát được. Cuốn theo chiều gió thì rất nguy hiểm.
Ø
Ngoài ra còn phải đối phó với yếu tố thứ ba là NGA và
HỒI GIÁO (IRAN) can thiệp.
Chúng tôi nghĩ rằng:
·
Mỹ sẽ chọn chiến tranh khoanh
vùng và dùng kế Dương Đông Kích Tây để trách phong trào Phản Chiến do gián điệp
Tàu gây ra như trong chiến tranh Việt Nam.
·
Mỹ sẽ làm cho TÀU què chứ không banh thây
để tránh sự can thiệp của NGA và HỒI GIÁO, nhưng vì TÀU vụng xử nước banh xác
là ngoài dự tính của MỸ.
·
Nếu Mỹ thua là vì nội chính rối loạn nên
sẽ banh thây như Liên Sô khi trước.
ü Trường
hợp Mỹ banh thây thì đó là tai họa cho cả nhân loại, chúng tôi chưa đủ khả năng
để lạm bàn.
ü
Trường hợp TÀU banh xác cũng chưa dám lạm
bàn.
Chúng tôi chỉ lạm bàn
TÀU QUÈ không đủ sức chế ngự các chư hầu như trước thì ta thoát ra bằng cách
nào mà thôi.
Trong trường hợp này thì chúng tôi
dự đoán là:
1.
Mỹ chỉ giúp phưong tiện và làm hậu thuẫn,
còn mũi xung kích là thân xác của các đồng minh. Trong trường hợp này thì Mỹ sẽ
không cướp đất của Đồng Minh mà là liên kết đấu tranh chống kẻ thù chung là Tàu
Cộng.
2.
Thế đánh: Vặt hết chư hầu
của Bắc Kinh sau đó kêu gọi đầu hàng có lợi hơn là đánh… Còn trí trá thì phải
đánh.
3.
Trước khi đánh thì tạo vòng vây:
a. Quanh vùng biển NAM
HẢI và ĐÔNG HẢI; tạm gọi là Vòng Đai Ấn
Độ:
Việt Nam có ưu thế nếu chúng ta biết cách khai dụng; sau đó gia nhập
Vòng Đai Ấn Độ.
Còn không thì Dân
Việt sẽ làm vật Tế Thần như Hiệp Định Genève năm xưa (20/7/1945), tương lai mờ
mịt. Cái này tùy thuộc vào các Sỹ Phu đương thời nhất là các sỹ phu Hải Ngoại
vì họ có Phương Tiện để làm Quốc Tế Vận dễ dàng hơn quốc nội.
b. Mỹ huấn luyện đoàn
quân Giải Phóng cho dân Tây Tạng và dân Tân Cương để làm nội lực. Mỹ chỉ dùng luật
nhân quyền để buộc Bắc Kinh phải từ bỏ chế độ bành trướng đất đai; còn không
thì Bắc Kinh sẽ bị tứ bề thụ địch, khó mà chống nổi.
c. Gây chia rẽ nội bộ
và tạo nội chính bất an. Dân Tàu sống dưới chế độ Bạo Chúa, người dân là Thần
Dân (thần là thần phục Bạo Chúa tức dân nô lệ).
Người dân làm ngày
nào thì xào ngày ấy, thất nghiệp thì đói. Đói thì làm loạn đòi Tự Trị. Do đó
làm sập kinh tế là đòn cao tay ấn.
d. Thừa thắng làm
tiếp, đòi đôc lập cho các vùng đất khác nhự Nội Mông, Mãn Thanh, Giang Nam
(Ngô), Lưỡng Quảng và Vân Nam (Việt) và Tứ Xuyến cho người Sở…Rút cục nước Tàu
là cương vực nhà CHU
ƯU ĐIỂM VÀ
NHƯỢC ĐIỂM CỦA TÀU:
TỔ
CHỨC XÃ HỘI:
Nước Tàu theo chế độ BẠO CHÚA,
người dân chấp nhận thân phận nô lệ..Mọi sáng kiến khoa học đều bị giết chết
nên xã hội không tiến được. Phát minh khoa học là kẻ thù của chế độ Bạo Chúa
coi dân là nô lệ, đất đai là sở hữu của riêng mình con người là súc vật có thể
mua bán được. Thế lực Bạo chúa rất mạnh nhưng đất nước nghèo vì thiếu phát
triển, người dân ngu đần nên hậu quả là chậm tiến.
-
Cộng tác viên của bạo chúa được gọi là BỀ TÔI (Hạ
Thần, Hạ là dưới Bạo Chúa, Thần là thần phục Bạo Chúa).
-
Người dân thì gọi là Thần Dân (tức dân nô lệ).
-
Đất đai thun dãn tùy theo sức mạnh của Bạo Chúa.
-
Lịch Sử đất Tàu (nay ta gọi là HOA LỤC):
Nước Tàu thì có
nhưng dân tộc TÀU thì không có. Giống như nước Đông Pháp thì có nhưng dân tộc
Đông Pháp thì không có. Ở đó chỉ có 3 dân tộc bị trị là Việt, Miên và Lào và
chia làm 5 xứ qua lại phải có thẻ thông hành vì 5 đạo luật khác nhau do Paris
quản trị: Thống nhất Lãnh Thổ nhưng không thống nhất lòng người.
Nước Tàu ngày hôm
nay cũng vậy, gồm 14 chủng tộc khác nhau, nói tiếng khác nhau, văn hóa khác nhau
bị gô cổ bởi bạo lực của Bạo Chúa TÀU CỘNG ở Bắc Kinh. Có tiếng nói nhưng không
có chữ viết theo thổ âm nên tiếng nói bị thúi chột, tư tưởng không phát triển
được.
Bắc Kinh là kinh đô
hành chánh của Minh Thành Tổ (1402-1424) di đô từ Nam Kinh lên Bắc Kinh. Thành
mang tên là Kim Lăng do kiến trúc sư người Việt tên là Nguyễn An và 100.000 lao
nô người Việt bị bắt bởi Trương Phụ sang xây thành. Phần lớn đều bị thiến vì
Minh Thành Tổ muốn tiêu diệt dân Việt.
Nhà MINH (chữ Tàu
là MIN) là người Thiều Châu (vùng Mân Việt). Trước đó kinh đô ở nơi khác, lúc
đầu là nhà Chu ở Tây An, nhà Tần ở Hàm Dương, nhà Tây Hán đổi Tây An thành
Tràng An, nhà Đông Hán ở Lạc Dương ….. Điểm này chứng tỏ là cương vực đất Tàu
thun dãn tùy thời. Danh từ TÀU do Triệu Đà đặt tên cho lũ Bạo Chúa ngông cuồng
reo rắc chiến tranh vào năm 182BC, chứ không phải Thần Dân
-
Dân Tàu có nhiều chủng tộc và nhiều thứ tiếng khác
nhau; nhưng không một dân tộc nào có quyền có chữ viết theo thổ âm của mình cả
nên tiếng nói không phát triển được; do đó 80% mù chữ và sống trong thời trung
cổ, thời đại đồ đồng (221BC, thời Tần Thủy Hoàng : 259-210BC).
-
Chữ viết hiện nay bắt nguồn từ thời Tần Thủy Hoàng,
ông ta chọn một trong khoảng chục loại chữ đương thời là CHỮ QUAN THOẠI, nghĩa
là chữ của Bạo Chúa mà mọi người đều phải học ngoại ngữ này.
Đó là chữ tượng
hình và tượng ý. Các thứ chữ Tượng Thanh và các loại chữ còn lại bị cấm không
đưọc viết với lý do là không cần vì có thể BÚT ĐÀM với nhau được. Bút Đàm là dùng
chữ viết để trao đổi tư tưởng giống như người vừa câm vừa điếc vậy. Quan trọng
hơn nữa là chiếu chỉ của Bạo Chúa không cần phải thông dịch sang tiếng địa phương.
-
Chữ Quan Thoại có nhiều điểm hay, nhưng nó xóa bỏ mọi
cách sống và cách suy nghĩ của các dân tộc chỉ biết sống và suy nghi theo chỉ
thị Bạo Chúa.
Do đó mới có nạn:
Khử Tịch (nhà Chu, hủy diệt gốc gác nhà Thương), đốt sách giết học trò (nhà
Tần), … Tứ Khố Toàn Thư (nhà Thanh) và Cách Mạng Văn Hóa thời Mao Trạch Đông
(1949) tức là xóa bỏ cách sống và cách suy nghĩ khi trước mà phải học tập theo
Tư Tưởng Mao và sống tập thể để MAO dễ
đàn áp. Tiêu chuẩn mỗi người/2m²
-
Để xóa luôn nguồn gốc nhà TẦN nên Mao gọi chữ Quan
Thoại là chữ PHỔ THÔNG. Vì muốn xóa bỏ oai linh nhà Tây Sơn nên Mao đổi Ải Nam
Quan thành Mục Nam Quan.
-
Vì sợ Quang Trung đòi lại đất Bách Việt (tức Nam Việt
của Triệu Đà) nên vua Càn Long phong cho Quang Trung chức Hoàng Tử và làm lễ ôm
gối với ý nói rằng: Bố Con đoàn kết, con đừng đánh bố nhe, vì nhà Thanh là
ngoại chủng xâm lăng đất Tàu. Cũng chưa yên nên vội xây điếm canh biên giới
mang tên là Ải Nam Quan, có nghĩa là đường biên giới phía Nam của Bố đến đây là
hết (Ải là vùng hiểm địa, đang to thắt lại, Nam là phía Nam, Quan là đường biên
giới: Bế Quan Tỏa Cảng)
-
Chữ Tàu hiện nay có khoảng 10.000 đến 12.000 chữ khác
nhau phải nhận diện. Bộ óc thông thái chỉ nhớ được tối đa 8.000 chữ; nhiều quá
thì hóa điên, mắc bệnh NGỘ CHỮ.
Người giỏi chỉ nhớ
được khoảng 3.000 chữ là đủ để tham gia chánh quyền, thảo luận mọi vấn đề.
Nhưng dân thường
chỉ nhớ khoảng 200 đến 300 chữ là đủ dùng cho sinh hoạt hàng ngày.
Người nông dân làm
việc chưa đủ ăn nên chỉ biết khoảng vài chục chữ là giỏi rối. Như vậy thì làm
sao mà nâng cao dân trí được đây?
-
Chế độ Bạo Chúa chia xã hội thành 2 giai cấp: Thống
trị và Bị Trị, do đó dân Tàu không thể phát minh khoa học được.
Vì Bạo
Chúa luôn luôn cần cần cai trị bằng chánh sách ngu dân để bảo vệ uy quyền của
mình; nên dân TÀU sống trong lạc hậu. Lịch sử đất Tàu đã chứng minh điểm này.
Ø Nếu
Tổng Thống TRUMP đánh đúng huyệt thì chúng sẽ banh thây, còn đánh võ mù thì
chúng thống trị thế giới.
Xét
như vậy thì:
Giai cấp lãnh đạo giàu; nhưng
nhân dân nghèo đói.
Nên muốn chống người dân nổi
loạn thì phải:
1.
Dùng bạo lực để trấn áp.
2.
Cho bọn thần dân công ăn việc làm chỉ đủ sống qua
ngày.
3.
Luôn luôn phải gây chiến tranh để bóc lột và đàn áp
cho dễ.
Thời gian trôi qua, sau những
vụ trấn lột thì bọn TÀU CỘNG đã phát triển tối đa quân sự và kinh tế, nên cần
phải gây chiến.
Nếu Mỹ không khéo làm thì vô
tình đẩy chánh nghĩa vào tay Tàu Cộng dưới hình thức nạn nhân của Đế Quốc Mỹ nên
nhân dân đói nghèo. Từ đó chúng chiêu mộ binh lính và dùng chiến thuật cố hữu
có từ ngàn xưa là: LẤY THỊT ĐÈ NGƯỜI.
TÓM LẠI:
1.
Bạo Quyền Bắc Kinh đang muốn gây chiến để người dân
quên cảnh bị bóc lột; nhưng lại muốn ở thế tự vệ để có chánh nghĩa thì mới thống
trị được cả thế giới vào năm 2025 tới. Đó là chương trình: Một Thế Giới,
một nước Tàu bằng sách lược "một
vòng đai, một con đường" để chiêu dụ đồng minh.
2.
Thế giới đang muốn triệt hạ Tàu nhưng chưa có Phương Án
nào cả.
3.
Mỹ thì ở cái thế suy sụp, nợ ngậm đầu nên phải tìm
cách phục hồi vị thế xưa.
4.
Theo kế hoạch của Tổng Thống TRUMP thì:
·
Liên kết đồng minh
·
Gia tăng quân sự.
·
Phát triển kinh tế.
·
Ổn định nội chính.
·
Tránh phong trào phản chiến do đối phương giật giây
nên tiết kiệm xương máu bằng cách trợ giúp quân sự cũng như kinh tế cho các
đồng minh để họ hy sinh xương máu thay cho dân Mỹ (bên bỏ tiến, bên bỏ xương
máu để bảo vệ sự tự chủ cho dân mình nên tất cả đều hoan hỷ.
·
Vặt hết chư hầu của Tàu Cộng
·
Giúp đỡ chư hầu thành lập quân đội để tự giải phóng lấy,
người Mỹ chỉ hỗ trợ chiến phí thôi.
DỰ ĐOÁN THỜI CỤC:
A.
CHÍNH TRƯỜNG: Hiện nay Mỹ ở thế chủ động chiến trường, Tàu ở thế bị
động, nên chiến cuộc tùy ở cách đánh của Tổng Thống TRUMP.
Nước Mỹ thành hay
bại, đối với chúng ta không quan trọng bằng thế đỡ của Tập Cẩm Bình.
B.
THỜI CƠ: Chúng ta cần theo
dõi thế đỡ của Tập Cẩm Bình mà suy đoán thiên thời để hành động cho đúng thời
cơ; hơn là thế đánh của ông TRUMP.
C.
NHU CẦU: Chúng ta không
cần nước Tàu banh xác, mà chỉ cần Tập Cẩm Bình què không giúp được đàn em thì
Việt Cộng ra đi; và chúng ta chớp thời cơ ra sao.
Hơn nữa là: Chiến
tranh còn gầm ghè thì thế đứng của nước Ta còn được yểm trợ để có khỏe thì mới
cầm chân được bọn Bành Trướng Tàu; làm con chốt chặn nước cờ bành trướng Bắc
Kinh cho thế giới được an bình.
Ø Đó là ưu thế của
chúng ta; và chúng ta phải lên chương trình chớp thời cơ cho thật chu đáo.
D. HÀNH ĐỘNG: Chúng ta chỉ có thể
lợi dụng thời gian gầm ghè này để xây dựng lại con người và đất nước sao cho
có đủ khả năng để tồn tại trong vinh quang; còn không thì khó mà trách khỏi
cảnh tụt hậu rồi tiêu vong để rồi chỉ còn vang bóng một thòi rồi tắt lịm luôn.
Ø Vậy thì, bọn chúng
ta mang danh là Sỹ Phu thành phần ưu tú của dân tộc tính sao đây?
·
Hoặc sáng tạo ra các phương án giúp dân cứu nước rồi
cùng nhau bàn thảo để giúp nước cứu dân; hoặc quay lưng lại với tương lai của
chính con cháu mình và đề đời sau nguyền rủa là kiêu căng và hèn nhát?
·
Thời gian không còn để bọn chúng ta do dự nữa đâu.
Sự khiêm tốn để lẩn
tránh trách nhiệm không có lý do để thoái thác.
Đừng chùm chăn nữa, nhất là
đừng làm chánh trị salon nữa: Phê bình thời cuộc một cách vô trách nhiệm, nhưng
không hề nói đến nguyên nhân và đường lối ứng phó ra sao để hướng dẫn người dân
thì đâu có phải là khí phách của Sỹ Phu!
VỀ PHẦN MỸ: Đây là các lý do phải hành
động ngay.
1.
Ông TRUMP sắp hết nhiệm kỳ nên ông phải hạ đòn độc
trong năm nay 2019 (năm thứ 3 của nhiệm kỳ 4 năm).
2.
Đồng minh thì Mỹ đã lên kế hoạch và sửa soạn vừa xong
nên phải hành động ngay kẻo sẽ tan hàng rã ngũ (hát lâu chầu mỏi).
3.
Chư hầu của Bắc Kinh vặt đã gần xong; chỉ còn loe ngoe
một vài cái gai thôi.
4.
Phong trào đòi độc lập của các chư hầu đang lên cao
với lực lượng võ trang kháng chiến do Mỹ huấn luyện đã chín mùi, để lâu bất
lợi.
5.
BẮC KINH: Kinh tế đang nguy ngập là thời điểm để bắt
bí hay dùng võ lực để uy hiếp: TỨ BỀ THỤ ĐỊCH. Nội chính bất an, đối ngoại lép
vế, chư hầu thì mất dần, bộ mặt xâm lăng đã lộ rõ.
6.
Ngòi nổ có thể là Đài Loan, Việt Nam, Tây Tạng, Tân
Cương hay Ấn Độ
Do đó việc chúng ta sửa soạn
đề án là việc phải làm cấp kỳ để còn phổ biến kịp thời đến người dân để họ phụ
họa.
·
Chuyện Bắc Kinh Què thì có nhiều hy vọng.
·
Chuyện Bắc Kinh thắng để thống trị cả thế giới thì ít hy
vọng.
·
Chuyện Nga Sô và Hồi Giáo tham chiến có thể xảy ra;
nhưng chúng ta chỉ cần Bắc Kinh què là đủ rồi.
·
Chuyện MỸ bảo vệ độc lập cho ta là chuyện không tưởng.
Mỹ chỉ giúp hoàn cảnh để chúng ta tự thoát ra mà thôi. Phần bảo vệ Tự Chủ thì
chính người Việt phải bảo nhau làm lấy.
Do đó, thiết nghĩ
là chúng ta nên chú trọng vào các đề án trong trường hợp Bắc Kinh là con cọp
què và Việt Cộng chết vì đói. Như vậy thì chúng ta phải hành động nhất trí ra
sao để lật đổ chế độ Việt Cộng và đủ sức để bảo vệ sự tự chủ của dân tộc? Có
giữ được Tự Chủ thì mới Canh Tân Con Người và Phát Triển đất nước được.
Ø Rất mong được hội
kiến với các sỹ phu còn nặng tình với đất nước ở Quốc Nội cũng như ở Hải Ngoại.
Ø Đừng chùm chăn để
thế hệ thanh niên phải hy sinh xương máu cho người hưởng như thế hệ 1945.
è
PHẦN 4 : THẢO LUẬN
(các phương án
thoát hiểm và điều kiện cần và đủ để
thực thi)
Cứ
theo
cái đà biến động tình hình chánh trị trên thế giới thì cuộc đấu đá thế nào cũng
xảy ra. Chúng ta phải chuẩn bị để giành quyền Tự Chủ.
Mục đích của Tây Phương là vây
TÀU trong Đông Hải và Nam Hải. Hạm đội Tàu không thể ra biển Đông (Thái Bình
Dương) để đe dọa an ninh thế giới.
Vậy thì vòng đai Ấn Độ gồm các
nước xung quanh bờ biển Nam Hải và Đông Hải rất quan trọng nên được sự viện trợ
của Tây Phương, chủ yếu là MỸ. Các nước này hy sinh xương máu và Mỹ hy sinh
tiền tài và chiến cụ.
Ngoài ra còn vòng đai phía tây
là Tân Cương và Tây Tạng cũng quan trọng không kém, họ cũng được trợ giúp để
tạo vòng vây từ phía Tây xuống phía Nam rồi qua phía Đông của Hoa Lục.
Còn vòng vây phía Bắc là Mông
Cổ và Mãn Thanh thì Bắc Kinh đang nắm chặt nên chưa kích động đuợc.
Riêng về nước Việt của chúng
ta: Nếu chúng ta đòi được chủ quyền và làm ăn đàng hoàng để ngang hàng với các
nước vòng đai Ấn Độ; lấy dân tộc Nhật Bản làm chuẩn đề cùng tiến lên tạo thế
vững chắc cho từng mắt xích một thì chiến tranh trên Đông Hải và Nam Hải không
thể xẩy ra được, vừa tiết kiệm được xương máu của các dân tộc trong vùng, vừa
tiết kiệm được chi phí chiến tranh cho Tây Phương mà chủ yếu là MỸ. Nhờ đó các
nước Tây Phương có dịp phát triển kinh tế và giữ được an binh, trật tự thế giới.
Ø Còn không thì: Kinh
tế Tây Phương suy yếu, thế giới rối ren và không biết phiêu lưu đi về đâu.
Nhìn vậy thì chúng tôi xin đưa
ra 2 giải pháp khơi mào tạm thời mà Tây Phương có thể chấp nhận để cùng nhau
thảo luận thì sẽ nảy ra nhiều ý kiến hay.
Bất cứ giải pháp nào cũng có
cái lợi và cái hại của nó; vì thế cần phải chung đầu góp ý để tìm ra một giải
pháp chung.
Chúng tôi thiết
nghĩ là Bắc Kinh Què, mất hết chư hầu có lợi cho chúng ta hơn là banh xác. Vì
lúc đó nó là con hổ ngủ nên Tây Phương cần vòng đai Ấn Độ để canh chừng nên họ
sẽ viện trợ để chúng ta vươn lên.
Nếu nước TÀU BANH xác thì Tây
Phương lại sợ Ấn Độ trỗi dạy và Nga Sô lại sợ sự hùng mạnh của Tây Phương mà Mỹ
đóng vai chánh…. Thế Giới bất an và Việt Nam bất lợi
Ø
Vì thế nên chúng tôi chỉ có khả năng bàn về trường hợp
Bắc Kinh QUÈ mà thôi.
è
Trường hợp TÀU CỘNG QUÈ?
Câu hỏi được đặt ra là dân
Việt của chúng ta đã sẵn sàng nhập cuộc chưa? Hay một người đề xướng thì 10
người phỉ báng? Điều này hoàn toàn thuộc về dân ta: Xứng đáng thì độc lập; còn láu
cá khôn vặt thì tiêu vong cả một dân tộc.
Vì thế nên chúng ta cần phải tĩnh
tâm, ngồi lại để cùng nhau giải quyết và không nên đổi tội cho bất kỳ ai cả.
Dân ta có ngu, có dại, có khờ khạo
thì ngoại bang mới lợi dụng, còn dân ta tinh khôn thì người phải kiêng nể.
Do đó người có khả năng phải
hướng dẫn người thiếu trình độ, như thế mới gọi là Đồng Bào no đói vui buồn có
nhau.
Ø
Đời là thế đó, biết quy luật tiến hóa của loàn người
thì biết đường tiên lên; còn không là Con Thuyền Không Lái.
Ø
Biết quy luật bảo vệ Tự Chủ thì không một
kẻ thù nào có thể thống trị được mình hết.
Ø
Chúng ta đang ở thế kỷ thứ 21 (điện toán) nên não
trạng phải thay đổi, không thể giữ nguyên lý luận theo não trạng của thế kỷ thứ
19 và 20 (kỹ nghệ cơ khí) được nữa.
Ø
Chấp kinh thì phải tòng quyền, khi bình thì thế biến
thời phải xoay.
Tức là khi thường
thì theo lễ nghĩa, nhưng khi biến thì phải tùy cơ ứng biến.
Khi trước ta theo phương thức
đấu tranh Bất Bạo Động thì được Quốc Tế hộ trợ, nay tình hình xoay chiều thì ta
phải xét lại phương thức đấu tranh cho hợp với biến động thế giới.
Từ Bất Bạo Động sang đến Bạo
Động còn có rất nhiều phương cách khác mà Tổ Tiên chúng ta đã từng áp dụng theo
chiến địa và đã thành công.
Các chiến pháp của tổ tiên chúng
ta thay đổi luôn, trong khi thì bọn bọn Tàu chỉ có một lối đánh Lấy Thịt Đè
Người; vì chế độ Bạo Chúc bóp chết mọi sáng kiến giúp dân tinh khôn. Lý do:
Người dân tinh khôn thì Bạo Chúa hết thời.
Nên
luôn luôn nhớ rằng: Lịch sử mà chúng ta đã học, vừa thiếu vừa sai vì bị
Thực Dân Pháp bóp méo có kế hoạch rất tinh vi, phải để ý lắm thì mới nhận ra. Lịch
sử mà chúng ta đã học được viết dưới nhãn quan chánh trị của bọn Thực Dân Pháp
dạy dân ta phục tùng người Pháp; cái gì của người Pháp cũng hay nên "cứt
người Pháp cũng thơm". Đọc sách báo thời đó thì biết ngay tư tưởng của thế
hệ 1930.
Còn bọn Tàu nó bóp méo theo
hứng vì chúng là những thằng Ngố nên dễ nhìn ra. Hơn nữa từ nhà MINH (1427) đến
nay dân ta có bị bọn Tàu cai trị đâu mà bị nó bóp méo.
Có chăng là bọn Minh Thành Tổ
đã hủy diệt tất cả sự hiểu biết về Văn Hóa Tư tưởng và lịch sử từ thời nhà Trần
trở về trước nên ông Trạng Lê Quý Đôn, thời Lê Mạt đã phải than phiền là: Bọn
chúng (Minh Thành Tổ) đã hủy diệt đến độ mà nay chúng ta không biết gì về cuộc
sống dưới thời nhà Trần. Chúng ta đã hấp
thụ nền văn hóa nô dịch nên phỉ báng tổ tông mà không biết bỏ thì giời đi tìm
kiếm tài liệu. Đó là dư âm của nền văn hóa nô dịch.
Về điểm này thì chúng ta sẽ bàn riêng. Nay xin quý vị
tạm thời chấp nhận như vậy, bắt tay vào thảo luận thì mới nảy ra sáng kiến hữu
hiệu được. Còn khư khư giữ định kiến thì chỉ đưa đến tình trạng DỊCH CHỦ TÁI NÔ
mà thôi.
Chúng
ta phải cương quyết dẹp bỏ mọi định kiến, tính tự kiêu tự mãn, tinh thần vọng
ngoại; vì nó giết chết tinh thần Phục Thiện nên mới có nghịch cảnh này.
Ø
Đề án nào cũng
hay cũng tốt trên lý thuyết; nhưng đem ra áp dụng trong thực tế nó có giải
quyết được điều mình mong muốn hay không là điều quan trọng đáng chú ý.
Theo
sự hiểu biết giới hạn của nhóm chúng tôi thì hiện nay chúng ta có 2 giải pháp
vừa có lợi cho mình và vừa có lợi cho sự chấm dứt xung đột ở vùng biển Nam Hải
và Đông Hải. Người đồng ý cũng như người chống đối hãy nghĩ lại cho chin chắn,
đừng nói theo cảm quan; vì thời thế đã thay đổi rồi.
A/ Giải pháp thứ nhất:
Trong hiệp định Paris 1973 thế
giới công nhận nước Việt Nam có 2 thể chế khác nhau. Miền Nam có sự tranh chấp
giữa Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Chánh Phủ Saigon.
Vì quyền lợi ngưng chiến nên
người Mỹ đã bắt ép chánh phủ Nguyễn Văn Thiệu ký vào bản văn đình chiến để
người trong Nam tự giải quyết lấy vấn đề theo dân tộc tự quyết, miền Bắc không
dính vô.
Do đó Tổng Thống Nixon đã hứa
dùng quân lực để bảo vệ nền độc lập cho chánh phủ Saigon nếu bị quân miền Bắc
tấn công. Phó Tổng Thống AGNEW phải đích thân đến Saigon để tuyên bố lời cam
kết này, và Quốc Hội Hoa Kỳ đã đồng thuận.
Trong thực tế thì vì lúc đó
yếu, nếu giữ lời hứa thì người MỸ mất nước với Nga Sô rồi. Do đó mọi thiệt thòi
dân Việt lãnh hết để nước Mỹ có dịp vươn lên tư thế ngày hôm nay.
Bây giờ nước Mỹ đã
mạnh thì chúng ta nên thành lập chánh phủ lưu vong tạm thời để yêu cầu Tổng
Thống TRUMP dùng ngoại giao buộc các cường quốc phải thi hành bản Hiệp Định
Paris 1973, mà họ đã cam kết: Trả lại sự độc lập cho nhân dân miền Nam. Trong bản
văn có chữ ký của Tàu Cộng và Nga Sô.
Khi dùng ngoại giao
đòi được miền Nam rồi thì tự động tranh chấp Biển Đông sẽ xẹp vì: Quần Đảo
Hoàng Sa và Quần Đảo Trường Sa không phải của nước Tàu nên Tập Cẩm Bình không
mất mặt.
Ngoài ra vịnh Cam Ranh là nơi
đóng quân của Mỹ và đồng minh để kìm sự phát triển của Bắc Kinh. Có lợi cho cả
mọi bên. Tây phương không phải đánh và Bắc Kinh cũng không mất mặt.
Ø Trường hợp này thì
toàn dân Việt phải chớp thời cơ theo kế hoạch nào đây?
Ø Xin cùng nhau thảo
luận bước 2 trong phần 5: Thực Hành
B/ Giải pháp thứ nhì:
Trong hiệp định Genève
20/7/1954 có nói tới dân tộc tự quyết, thống nhất 2 miền bằng Tổng Tuyển Cử khi
an ninh và trận tự được vãn hồi.
Từ ngày đó đến nay
dân ta chưa có an ninh và trật tự vì miền Bắc dùng bạo lực cưỡng chiếm miền
Nam.
Nay chúng ta khẩn
khoảng yêu cầu Tổng Thống TRUMP dùng ngoại giao bắt các nước ký tên phải trả
độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho dân tộc Việt để họ tự giải quyết theo tinh
thần DÂN TỘC TỰ QUYẾT. Nên nhớ rằng: Mỹ và Quốc Gia Việt Nam không ký vào bản
văn này, nhưng không có nghĩa là họ không có quyền đòi hỏi công lý, bắt buộc
các nước ký tên phải thi hành nghiêm chỉnh lời cam kết của họ.
Không thể gieo rắc thảm họa
cho dân tộc bé nhỏ Việt Nam lãnh đủ mọi hậu quả do sự tranh chấp quyền lực của
các siêu cường lúc đó…. Trong trường hợp này thì chúng ta phải làm gì? Theo
tiến trình của dân VENEZUELLA hay theo kiểu Việt Nam.
Ø Xin quý vị thảo
luận trong phần 5: THỰC HÀNH, cái gì làm trước và cái gì làm sau chứ đừng DỤC
TỐC BẤT THÀNH như các triều đại Hồ Quý Ly, Mạc Đăng Dung, Quang Trung và Ngô
Đình Nhu.
ö
PHẦN 5 : THỰC HÀNH
(bắt tay vào việc)
Rằng: Kỹ thuật phát
triển nhưng óc người có hạn nên phải tổ chức xã hội theo kiểu phân công tùy
theo chuyên môn một. Đây là cách tổ chức theo tời Hùng Vương với chế độ Dân Chủ
Phân Quyền: Phép Vua còn thua Lệ Làng.
Nhưng chế độ Dân Chủ Phân
quyền ngày hôm nay không giống thời Hùng Vương, nó phải văn minh và phức tạp
hơn.
Rút kinh nghiệm
thất bại trong việc Canh Tân đất nước vì Dục Tốc Bất Thành và chương trình đặt
lên vai của một nhóm đề xướng nên kẻ thù chỉ việc chặt người đề xướng là không
có người kế thừa và chương trình bị khựng lại rồi buông xuôi. Đây là cảnh đánh
trống bỏ dùi không thích hợp cho xã hội Việt ngày hôm nay: Tứ bề thụ địch. Nội
Thù và Ngoại Bang.
XÉT RẰNG :
Khoa Nhân Văn Việt Tộc và Phát
Minh Khoa Học phải độc lập với Chánh Trị vì nó phải được lãnh đạo bởi các nhà
chuyên môn. Các nhà chánh trị không đủ khả năng trong lãnh vực này nên không
thể tiếp nối công việc dang dở của vị tiền nhiệm.
·
Từ trước đến nay Chánh Phủ nào đề xưóng chương trình
hành động thì chính họ thực hành.
·
Nay, điều này không hợp với dân Việt nên phải thay
đổi.
Do đó chúng ta chia trách
nhiệm Canh Tân Con Người và Đất Nước ra làm 3 phần rõ rệt; tùy theo giai đoạn
mà bàu cho nhóm có khả năng thực thi chương trình mà người dân mong muốn.
1.
Nhóm sỹ phu:
Nhóm này có trách nhiệm đưa ra
các đề án cần giải quyêt các vấn đề quan trọng và có tính cách lâu dài như Khoa
Nhân Văn Việt Tộc.
Dân tộc ly tan thì chẳng làm
được chi cả. Phương cách giáo dục nhân
văn phải dự theo mô hình nhà Lý và nhà Trần. Ngoài ra còn phải xây dưng đội ngũ
Giảng Huấn Viên chuyên nghiệp thì mới thực thi đươc chương trình quan trọng
này.
Lạc Hồn Dân Việt sinh ra chia
rẽ nên đưa ra đề án xóa bỏ xung khắc sắc tộc bằng Hội Nhập Văn Hóa và Bình Đẳng
Sắc Tộc (chúng ta sẽ đi vào chi tết sau) là điều phải làm ngay.
Chương trình khơi mào đã có
đầy đủ nhưng thiếu đội ngũ Giảng Huấn Viên Chuyên Nghiệp. Với thiện chí tối đa
thì cũng phải cần 6 tháng để đào tạo. Nhưng còn thiếu cái thế để thi hành vì
nhóm sỹ phu này chỉ là cố vấn chứ không tham gia lãnh đạo chánh trị.
2. Nhóm quần chúng nhân dân:
Nhóm này phải cưỡng bách sinh
hoạt chánh trị. Phải tham gia việc nước để có đủ khả năng phân biệt đúng/sai của
một đề án và biết chọn mặt gửi vàng khi đi bỏ phiếu bàu người thay mình để làm
việc nước mà ta gọi là Triều Đình
3.
Nhóm lảnh đạo Chánh
Trị:
Nhóm này phải biết chiêu dụng
Hiền Tài, phải có khả năng thi hành đề án người dân chọn lọc và đề án của nhóm
mình đề ra khi tranh cử Quản Trị việc nước.
Điều này có thể rút kinh
nghiệm của Hoàng Đế Quang Trung mời gọi hiền tài đối phương ra giúp nước và
biết lắng nghe những lời khuyên của sỹ phu khẳng khái.
Ngài còn biết mời danh sư về
dạy môn Lịch Sử cho mình mỗi tháng 3 buổi (Thượng Tuần, Trung Tuần và Hạ Tuần
trăng); vì Ngài biết rằng:
Ø Nếu mù mờ chuyện
xưa thì sẽ vấp ngã trong công việc quản trị đất nước mà an dân là chủ chốt.
Ngài còn biết lắng nghe
ông Nguyễn Thiệp đã kích mình là: Gian Hùng, Ác Đức và khuyên nên theo cái Đức
của một vị Quân Vương.
Ø Đây là điểm mà các
nhà Lãnh Đạo Chánh Trị dù nắm quyền hay không cũng phải trau dồi cho thấm nhuần
thì mới cứu nước giúp đời được.
Trong thực tế thì
Nhóm Sỹ Phu đưa ra những chương trình dài hạn, giảng nghĩa lợi hại của từng đề
án một trước quảng đại quần chúng. Người dân lựa chọn chương trình rồi bỏ phiếu
bàu cho Liên Danh nào mà mình nghĩ rằng có khả năng làm được trong một nhiệm kỳ
là 3 hay 5 năm chi đó.
Như vậy thì một người (hay một
nhóm) chết đi thì sự thay đổi lãnh đạo không bị ảnh hưởng đến sự phát triển, và
đời sống người dân vẫn thăng tiến theo chương trình dự trù như: Sự thay đổi từ
nhà Đinh sang nhà Lê, từ nhà Lê sang nhà Lý, từ nhà Lý sang nhà Trần nên ở thời
đó nước ta có rất nhiều nhân tài.
Vì người dân cũng như nhóm
Lãnh Đạo Chánh Trị thời đó đều coi Triều Đình là người quản Trị đất nước, khi
không đủ khả năng thì ra đi. Đất nước là của toàn dân chứ không phải của Triều
Thần chia nhau hút máu cho cạn kiệt.
Thời Hùng Vương cũng vậy, tuần
tự thay đổi 18 dòng họ một cách êm ả không có chuyện chi cả (từ dòng Hồng Bàng
đến dòng nhà Trưng). Bà Trưng con cháu vua Hùng thứ 18, lúc đó dân ta theo Mẩu
Hệ nhưng Phụ Quyền nên theo dòng họ của Bố. Người mẹ dạy nhân cách cho con cái
(khoa Nhân Văn học); người Bố dạy con cái cách kiếm sống (khoa học Thực Dụng)
Thục Phán (257BC) làm
loạn, phá vỡ cách tổ chức này để chuyển sang Quân Chủ Chuyên Chế nên xã hội mới
lộn xộn, vì có sự tranh quyền cướp ngôi.
VIỆC PHẢI LÀM NGAY
Hiện nay dân Việt chỉ có
một lối thoát cuối cùng và duy nhất là: Dựa vào Kỹ Thuật Bảo Vệ Tự Chủ, hãy mau
mau CHIÊU HỒN DÂN VIỆT để có sự đoàn kết thành bó đũa, mà không có một sức mạnh
thống trị nào có thể bẽ gãy được….Đó cũng là lời trối trăng của Đức Thánh Trần
Hưng Đạo khuyên vua hãy theo kế sách của
Triệu Vũ Đế (Triệu Đà vua nước Việt) là: Kết hợp hiền tài, khi dụng binh tạo
thế vua tôi một lòng thì sẽ thắng. Đó là kế dùng đoản binh để thắng trường
binh. Nay ta chuyển sang Sơ ĐỒ, và đã là Kỹ Thuật thì ai làm cũng được, miễn
sao có sự tuần tự là xong.
Chú thích:
Việt Giáo là học làm người Việt
tốt. Môn học này đã bị cấm từ thời Gia Long (1802) đến nay để thay thế bằng
chương trình NGU DÂN:tư ti, mặc cảm, vọng ngoại cầu an như thế hệ 1945!
Vì thế hệ 1945 xa lánh chánh trị nên nay chúng ta
mới gánh chịu mọi hậu quả nghịch lý như vầy.
Nay nếu chúng ta buông suôi
thì con cháu chúng ta sẽ phải trả món nợ Lạc Hồn Dân Việt nhiều hơn và nặng
hơn. Đến khi trả không nổi thì sẽ tiêu vong, sống ở đâu cũng bị người ta khinh
ghét, ruồng bỏ.
Ø Đây là học thuyết nhân
quả của dân Việt: Cha làm con chịu!
Cha ăn mặn,
con khát nước; cha ăn cướp con ngồi tù
Đó là quy luật đào thải bất biến của vạn vật. Món
nợ khác thì còn quỵt được, nhưng món nợ LẠC HỒN DÂN TỘC không trả chỉ có nước
tiêu vong mà thôi
Việt học gồm 3 môn là:
1)- Việt Giáo, 2)- Việt Đạo,
3)-Việt Triết.
Ba môn học này thì chính
người Việt phải tự soạn ra để dạy dỗ con cái của mình, không thể nhờ ông Tây bà
Đầm hay một vị ngoại chủng nào đó làm thay cho chúng ta được.
Vì ngoại chủng không có
trái Tim Việt và không có Hồn Việt thì làm sao làm được?
·
VIỆT GIÁO là giáo lý học làm người
Việt tốt mà việc đầu tiên là phục hồi Tâm Việt để có ý chí dấn thân cho đất
nước, và Hồn Việt là chất liệu để kết hợp dân tộc. Tâm Việt và Hồn Việt nó nằm
trong con người Việt chứ không nằm trong con người ngoại chủng.
·
VIỆT ĐẠO là con đường đi chung của
tập thể người Việt. Việt đạo cần sự vun xới của Việt Giáo. Không có Việt Giáo
thì không có Việt Đạo; ngược lại thiếu Việt đạo thì Việt Giáo vẫn phát huy
được.
·
VIỆT TRIẾT là triết lý sống của tập
thể Việt, ngày xưa gọi là nếp sống (vật chất và tinh thần), năm 1930 cụ Phạm
Quỳnh gọi là Văn Hóa. Văn Hóa là thay đổi cách sống cho hợp thời một cách đẹp
đẽ (Hóa là Phong Hóa; HÓA là biến đổi; còn PHONG là cách sống và cách suy nghĩ)
Việt Triết cần Việt Giáo hướng
dẫn. Không có Việt Triết thì Việt Giáo vẫn có thể phát triển được.
Có Việt Giáo toàn hảo mà
không có Việt Đạo và Việt Triết thì con người sẽ lẻ loi, cô đơn; vì vậy phải
phát huy trọn bộ theo sơ đồ ở trên. Tổ tiên chúng ta vẫn dạy: Tiên học Lễ, hậu
học Văn. Lễ là môn Việt Giáo đó.
Muốn bảo vệ tự chủ của
tập thể (từ tổ chức đến dân tộc) thì phải giải quyết 2 vấn đề sau đây:
A.
Khó khăn nội tại, nghĩa là phải giải
quyết xung khắc sắc tộc và hận thù phe nhóm. Cái này cần đến Việt Đạo.
B. Khó khăn ngoại lai: Thêm bạn bớt thù. Cái này cần
đến Việt Triết
²
Tại sao
phải LUẬN CỔ thì mới SUY KIM được?
Ø Có thảo luận về chuyện đã qua thì mới biết hiện tại phải
làm gì để tương lai con cháu tươi sáng hơn.
Ø Đừng bắt chúng phải trả nợ chồng chất: Mất hồn dân Việt
thì chỉ có tiêu vong.
Ø Do đó muốn xây dựng đất nước thì phải biết Lịch Sử
&
VIỆC PHẢI LÀM NGAY TỪ BÂY GIỜ
HỢP VỚI SỨC CỦA CHÍNH MÌNH
Xây dựng sự
tự chủ của Cộng Đồng Hải Ngoại (làm thí điểm)
Muốn xây dựng Cộng Đồng
Văn Hóa Rồng Tiên, thì theo tiến trình như sau:
·
Tổ chức đại hội Văn Hóa Thuần Việt vào ngày mồng một
tháng Giêng Việt Lịch (28/02 – 6/03)
·
Tổ chức hội thảo về sinh hoạt chánh trị 3 lần một năm
(lấy bài vở của lớp Văn Hóa Thuần Việt)
·
Tổ chức buổi họp hàng tháng của Ban Chấp Hành đểu điều
hợp sinh hoạt cộng đồng.
·
Tổ chức vườn trẻ hàng tuần để các em có dịp sinh hoạt
trong bàu không khí Việt (lấy thù lao, cấp học bổng cho gia đình khó khăn)
·
Mở lớp Văn Hóa Thuần Việt hàng tuần cho thanh thiếu niên
(lấy thù lao và phát sách, cấp học bổng cho gia đình gặp khó khăn) - lấy bài vở
của lớp Văn Hóa Thuần Việt
Kêu gọi các nhà hảo tâm
đóng góp tài chánh. Kiểm soát chi tiêu dành cho những nhà hảo tâm theo một tiêu
chuẩn nào đó.
-
Kho tài liệu:
Xin giới thiệu với quý vị 3 đường dẫn sau đây, và kính mời các vị hiền tài
tiếp tay cho chương trình này được phong phú.
http://nhanvanviettoc.blogspot.com
là nơi lưu trữ tài liệu để soạn bài về Văn Hóa Thuần Việt
http://vanhoathuanviet.blogspot.com là nơi lưu trữ các
bài đã soạn xong cho chương trình NHÂN VĂN VIỆT TỘC (10 năm) từ Tiểu Học đến
Trung Học.
Nơi lưu trữ 3 kinh nhật tụng
1. Bạch Hóa Huyền Sử thời Hùng Vương (chỉ cách tìm hiểu lịch sử qua di vật để
lại)
2. Giáo Khoa Việt Tộc mang số VHV (các bài giáo khoa Việt Tộc cho trẻ 8-18
tuổi)
3. Kiến Thức Đấu Tranh mang số TNT (bổ xung kiến thức cho các nhà đấu tranh)
SÁCH BẠCH HÓA HUYỀN SỬ
(Đủ Bộ) https://drive.google.com/drive/folders/1dRxNGeSDpLTB_nMJz1ijcYBHMeYybi-a
SÁCH TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ
(Còn Thiếu TNT20)
https://drive.google.com/drive/folders/1o42Y-S1hMkeaE5j0DYaADKKSGdVNxk0k
SÁCH VĂN HÓA THUẦN VIỆT (ĐỦ
BỘ)
https://drive.google.com/drive/folders/1MT4oJOVKJEYqKznzZpVcQKw4vO9eX_Ph
ØKênh Youtube LỚP VĂN HÓA THUẦN VIỆT
https://youtube.com/channel/UCULpEh5Yp-0ScjvcmzadBhQ
là nơi lưu trữ các livestream đã phổ biến và đã chuyển qua MP4 để quý vị lưu trữ
vô máy.
²
Khi nắm vững sự phát triển không ngưng nghỉ của
khoa học rồi thì chúng ta mới có thể đưa ra học thuyết thoát hiểm để tiến bằng
người được.
Không biết là đấu võ mù! Nếp sống là tiếng Việt, Văn Hóa là tiếng Tàu du nhập năm 1930 do ông Phạm Quỳnh đẻ ra.
Theo sơ đồ này thì ta thấy là: Xã hội loài người thăng tiến
không ngừng là do phát minh khoa học, không phát triển sẽ tiêu vong.
Ø Sáng chế ra cái mới thì
không bao giờ ngừng và đủ cả.
Vì thế nên chúng ta cần phải hiểu rõ rằng: Sơ đồ thay đổi nếp sống là một
vòng xoáy đi lên, nếu theo không kịp thì sẽ bị tụt hậu và tiêu vong theo luật
đào thải bất biến. Khi nắm vững sự phát triển không ngưng nghỉ của khoa học rồi
thì chúng ta mới có thể đưa ra học thuyết thoát hiểm để tiến bằng người được. Không biết là đấu võ mù! Nếp sống là
tiếng Việt, Văn Hóa là tiếng Tàu du nhập năm 1930 do ông Phạm Quỳnh đẻ ra.
·
Mỗi tầng là một thời đại mới đi từ: Mung-lung, biết cách
dùng lửa, đồ gốm, đồng đồng, đồ sắt, đồ thép, kỹ nghệ, nguyên tử và nay là thời
điện tử thì dân ta lại sống thụt lùi trong thời kỳ đồ đểu, lừa lọc, dối trá,
điêu ngoa, bằng giả … thế giới coi khinh!




0 commentaires:
Enregistrer un commentaire
Abonnement Publier les commentaires [Atom]
<< Accueil