vendredi 16 juin 2023

T95-Tiến trình phát triển xã hội loài người

T95(a)-Tiến trình phát triển xã hội loài người

     ngày 08.09.2022

soạn giả : Hoàng Đức Phương

 

TÌM HIỂU TỔ CHỨC

NƯỚC VĂN LANG QUA NGÔN TỪ

Định nghĩa : Thế nào là Văn Minh, và thế nào là Văn Hóa ?

VĂN MINH :

Văn minh là sự sáng tạo ra đồ dùng để đời sống được thoải mái hơn.

Văn minh đầu tiên để cuộc sống của con ngưới thoát ra khỏi cảnh tù đầy của thiên nhiên là việc sáng tạo ra đồ đất nung mà ta gọi là ĐỒ GỐM như bát đĩa, gạch ngói…. Vào thời điểm 23.000BC.

Đây là bước đột phá để con người đẻ ra nghề nông.

Mới đầu đồ gốm dùng để luộc Tôm, Cá cho khỏi tanh, sau luộc khoai sẵn để ăn và lúa để húp cháo. Đây là thực phẩm để lâu không thối nên đó là một loại dự trữ thực phẩm cho mùa đông.

VĂN HÓA :

Văn Hóa là cách sống và cách suy nghĩ của con người.

Văn Hóa là danh từ của cụ Phạm Quỳnh sáng tạo ra vào thập niên 1930 cùng với tờ NAM PHONG TẠP CHÍ (là sách nói về Phong Tục và Tập Quán của dân NAM, tức dân Việt).

Chữ PHONG có nghĩa là NẾP SỐNG, tức thói quen thành nếp rồi.

Văn Hóa nói đi từ chữ PHONG HÓA + VĂN VẺ, có nghĩa là dânNam phải thay đổi não trạng và cách sống cùng cách suy nghĩ cho hợp thời để trở thành con người Văn Minh của thời đại.

Lúc đó là dân ta đan bài Tây và bài luôn cả sự tiến bộ của Tây Phưong nên các sỹ phu thời đó khuyên là không nên làm như vậy. Muốn thoát ách thống trị của người Pháp thì phải học văn minh của họ thì mới đủ sức thoát ra ; còn chỉ biết tảy chay và bảo thủ thì sẽ tụt hậu và mỗi ngày mỗi thua kém họ thì làm sao mà đòi ĐỘC LẬP được ?

CÁI LÝ :

Cái LÝ là một thửa đất vuông mỗi bề 1 LÝ (đơn vị đo chiều dài , 1 lý=1,6Km) Xung quanh có hàng rào kín mít và có cửa ra vào, thay phiên nhau canh gác 24/24 để bảo vệ an ninh cho dân chúng bên trong.

Vì thế nên dân cư phải có khoảng 1.000 người thì mới đủ sức để bảo vệ an ninh cho dân trong lý (sau nàyọi là làng).

Công viêc hành chánh do ông Lý Trưởng phụ trách, bên cạch có hội đồng Kỳ Mục làm cố vấn. Mục là mắt (ở đây là để mắt vô, theo rõi) ; Kỳ là những người già trên 60 tuổi có nhiều kinh nghiệm (Kỳ-Lão, Kỳ-Hào, Kỳ-Cựu…)

2.879BC :

Khi lập quốc (2.879BC) để đánh nhau, để thống nhất việc hành chánh nên cái Lý, Buôn, Sóc, bản … đều gọi là làng cho tiện việc hành chánh, nhưng công việc trong làng thì do dân làng tự lo nên mới có chữ Lý Trưởng mà không có chữ Làng Trưởng..

Lúc lập quốc thì người ta chỉ kiểm kê tráng đinh Nam từ 18 tuổi đến 40 tuổi và được gọi là TRÁNG NIÊN, nhưng kiểm kê dân số thì gọi là TRÁNG ĐINH, hay DÂN ĐINH (chữ đinh lúc đó mang ý nghĩa là một xuất người nòng cốt trong làng).

Nay chúng ta chia ra làm 8 loại theo tuổi để viết sách giáo khoa cho rõ ràng và mạch lạc:

1.      ẤU NHI : Từ lúc sinh ra cho tới 7 tuổi..

2.      THIẾU NHI : Từ 8 tuổi đến 11 tuổi là tuổi chưa biêt suy luận.

3.      THIẾU NIÊN : Từ 12 tuổi đế 16 tuổi là tuổi tập lý luận nhưng chưa đủ tài để chịu trách nhiệm về hành động của minh ;

4.      TRÁNG NIÊN : Từ 17 tuổi đến 20 tuổi tập tranh luận để phát huy TƯ DUY ĐỘC LẬP ; nhưng chưa hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc làm của mình vì bồng bột.

5.      THANH NIÊN : Từ 21 đến 25 tuổi tuy suy luận chưa chín chắn nhưng đã biết chịu trách nhiệm về hành động của mình.

6.      THANH XUÂN là đã THÀNH NGƯỜI (thành nhân) : Từ 25 tuổi đến 40 tuổi là người đã chín chắn, hết bồng bột và hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành động của mình..

7.      TRUNG NIÊN : từ 40 tuổi đến 70 tuổi gọi là người có đầy đủ kinh nghiệm có thể lãnh đạo đất nước

8.      LÃO NIÊN : Từ 70 tuổi trở lên, kinh nghiệm tuyệt vời nhưng lực bất tòng tâm nên yên hưởng tuổi già (80 tuôi là thọ, 90 tuổi là thượng thọ , 100 tuổi là đại thọ. Trên 110 tuổi là Siêu Thọ (Đại Đại Thọ)

Do đó, nền giáo dục NHÂN VĂN VIỆT TỘC phải tùy theo lứa tuổi mà giảng dạy từ lúc non dại cho đến khi thành người .

Ø CÂY NON DỄ NẮN TRẺ THƠ DỄ DẠY

Và chúng ta phân loại người Việt thành 5 loại theo tư tưởng, cho dễ nhận diện và dễ có biện pháp hòng ngừa.

Vì không phải cứ mang dòng máu Việt, nói sõi tiếng Việt hay sinh đẻ trên nước Việt thì đương nhiên là người Việt đâu. Đây là định nghĩa Quốc Tịch của dân Tây Phương.

Vậy thì, thế nào là người Việt ?

·        Người Việt chánh gốc phải là người có nguyên quán ở trong hay ngoài nước, có Tâm, có Hồn Việt, có tinh thần ĐỒNG BÀO và có trách nhiệm với dân với nước.Màu da, dòng máu hay tiếng nói không phải là yếu tố căn bản để định quyền công dân

·        Người Việt định nghĩa Quốc Tịch khác với ngưòi Tây Phương :

ö

T95(b)- Lợi ích của Ấp Chiến Lược

ngày 08.9.22 

Thảo luận lợi ích của Ấp Chiến Lược

 

Ấp chiến lược là gì?

Tổ chức ra sao?

Ấp chiến lược là chiến lược vào vệ tự chủ với quan niệm Toàn Dân giữ nước chứ không phải triều Đình giữ nước (hội nghị Diên Hồng chẳng hạn).

Nguyên tắc này không có gì gọi là mới mẻ cả, đó là hệ thống Làng Xóm có từ thời Hùng Vương (2.789BC) ; dân cư sống trong đó rất là hiền hòa với quan điểm như đã nói ở trên là : Kết hợp với nhau bằng Tâm, cư xử với nhau bằng Đức, bình đẳng tột cùng và thân thương tột độ (ý niệm của bọc trứng 100 con).

Ở thời điểm Hùng Vương cách tổ chức nó đơn giản nhiều, vì xã hội lúc đó đơn sơ. Nay muốn tiến tới mục tiêu đó thì cách tổ chức phải hợp thời mà ta gọi là thức thời hay tân tiến.

²

Ở thời điểm đó (1954)

Thứ nhất là :

Suy thoái mọi mặt. Xã hội đã hoàn toàn tan rã, văn hóa mỗi ngày mỗi suy đồi, đó là thực tại mà ta không thể chối cãi được.

Do đó muốn trở lại khuôn phép thì phải cưỡng bách. Cưỡng bách để thăng tiến để tự làm chủ mình và có lợi cho chính bản thân người bị cưỡng chế chứ không phải cưỡng bách để bóc lột biến người đó thành nô lệ. Tỷ dụ cưỡng bách lao động thì người bị cưỡng chế phải được hưởng trọn vẹn thành quả của mình, học cưỡng bávh giáo dục thì phải miễn phí và trợ cấp cho gia đình nghèo thiếu hoàn cảnh cho con đi học.

Mà sự cưõng chế này phải đi đôi với kết quả dự trù.

Do đó phải có sự giám sát thường xuyên của người dân để quốc Hội kịp thời cảnh cáo hay thu hồi quyền hạn.

Thứ nhì là :

Giải quyết khó khăn nội tại.

Làm sao để người dân sống trong Ấp Chiến Lược thấy mình có tình xóm giềng (tình người), có an ninh và đời sống thoải mái hơn là sống bên ngoài.

Ngoài ra còn phải làm sao để họ có thì giờ đóng góp vào việc cộng đồng của ấp, đồng thời có thì giờ để học tập cho sớm thoát cảnh lạc hậu và cộng đồng đồng tiến bằng cách giao lưu văn hóa với các ấp trên toàn quốc.

Thứ ba là :

Giải quyết khó khăn ngoại lai thi đua vũ khí.

Làm sao để sau này họ tham gia vào sinh hoạt của đất nước, tức là làm chánh trị với quan niệm toàn dân giữ nước chứ không phải triều đình giữ nước.

Ø  Đất nước là của toàn dân chứ không phải của thành phần lãnh đạo.

²

Chánh quyền được bàu lên là để giải quyếty 3 vấn đề căn bản này.

Do đó chánh quyền Ngô Đình Diệm đệ trình phương thức để Quốc Hội phê chuẩn. Phương thức giải quyéết đó là :

-         Gom dân vào trong Ấp để có sinh hoạt tập thể.

-         Lo đời sống kinh tế cho từng gia đình một bằng cách cấp ruộng và vườn cho họ tự canh tác để có đời sống kinh tế tự chủ với một lượng thời gian là 1/3 thời gian sinh hoạt hàng ngày (theo tiêu chuẩn lúc đó là 8 tiếng lao động trong một ngày, và 6 ngày làm việc trong một tuần lễ 7 ngày, trừ các ngày quốc lễ thì không tính)

-         1/3 thời lượng lao động là làm công tác xã hội để cải thiện đời sống trong ấp như xây trường học, đào giếng lấy nước để làm quen với sự hy sinh cho tập thể và tập thể bảo vệ hạnh phúc cho cá nhân đặng sau này còn tham gia vào chính trường của đất nước.

-         1/3 thời lượng còn lại dùng để học tập với mục đích xóa bỏ giặc chậm tiến để cộng đồng trên toàn quốc đồng tiến cùng một nhịp với nhau.

-         Hàng năm còn phải lo giao lư văn hóa với địa phương khác đặng định rõi ấp mình đứng ở chỗ nào trên toàn quốc. Có giao lưu văn hóa thì mới có tình yêu quê hương. Có tình yêu quê hương thì mới dấn thân bảo vệ Tự Chủ của dân tộc, trong đó có hạnh phúc của chính mình.

-         Con trẻ dưới 18 tuổi bắt buộc phải đến trường để học làm người Việt tốt. Nhà trường có bổn phận phải trang bị đầy đủ hành trang Việt Học cho các em trước khi bước chân vào đời để các em xây dựng một xã hội lành mạnh với tình người và nền kinh tế tự chủ, phong phú ít nhất là trong ấp của mình. Có như vậy thì mới xóa đi được tính ích kỷ chiếm công vi tư.

Vì thế nên chúng ta mới thấy các sinh hoạt khởi sắc như sau:

Học vấn:

Thành lập Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (tức Học Viện Chánh Trị), trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, trường Cảnh Sát, Mật Vụ, trường chuyên ngành như Ngoại Giao, Kinh Tế, Kỹ Thuật ....... hay kiến thức tổng quá với châm ngôn: Ngày nay học tập, ngày mai giúp đời.

Đời sống tập thể:

Thành lập đoàn Thanh Niên và Thanh Nữ Cộng Hòa, đoàn Cán Bộ xây dựng nông thôn.

Đó là những tổ chức mà chúng ta biết.

Cứ thẳng thắn mà nói thì cung cách tổ chức này là huấn luyện nhân tài để toàn dân bảo vệ đất nước chứ không phải kéo bè kết đảng để bảo vệ phe nhóm như đảng Việt Cộng đã và đang làm để dễ bề tước đoạt quyền sống của người dân.

¾

0 commentaires:

Enregistrer un commentaire

Abonnement Publier les commentaires [Atom]

<< Accueil