dimanche 21 juillet 2024

T41- Thẩm định lòng dân

T41- Thẩm định lòng dân

Facebook ngày 29.07.2021

PHẦN 3 :

XÂY DỰNG XÃ HỘI HÀI HÒA

 

T41 : THẾ NƯỚC LÒNG DÂN XƯA VÀ NAY

 

CHIÊU HỒN DÂN VIỆT

 

ĐỀ  TỈNH  QUỐC  DÂN  HỒN

(Gọi  tỉnh  hồn  quốc dân)

Phan Bội Châu năm 1907, bản dịch: Chương Thâu .

Tài liệu do gia đình ông Phan Nghi Huynh ở Đan Nhiễm, Nam Đàn, Nghệ Tĩnh cung cấp năm 1961

&

Than ôi ! Nước ta sở dĩ đến nỗi mất nước, không phải người nước khác làm mất nước ta, mà do người nước ta tự làm mất nước ta vậy.

Sao lại nói người nước ta làm  mất nước ta ? Vì rằng nước ta là nước của người nước ta vậy. Người nước ta không biết cách giữ lấy, thì phải đến mất mà thôi. Đã mất rồi mà không tìm cách mà lấy lại, thời mất vĩnh viễn và không bao giờ có lại nước nữa !

 

Nước Mỹ kia chẳng phải là đã từng bị mất rồi ư ? Nhưng không phải mất hẳn. Nước Phổ (Đức) cũng há không mất rồi ư ? Mà sao không bị mất hẳn ? Đấy là đều do người nước họ biết cách lấy lại được !

 

Nay có người nói rằng:

Cái công cuộc lấy lại nước đã bị mất, người nước ngoài có thể làm được, còn nước ta, thì không thể làm được !

Ôi ! Người nước ngoài là người, mà người nước ta cũng là người. Nay đem việc "lấy lại nước" nhường riêng cho người nước ngoài làm được, còn khinh rẻ người nước ta không làm được, sao có thể nói được như vậy ?

"Con chim cùng quẫn quá thì nó mổ, con thú cùng quẫn quá thì nó húc".

Nay ta cũng đã cùng bức quá rồi, mà vẫn còn im-ỉm, không chịu phấn chấn lên, thế thì chả lẽ lại không bằng các loài chim muông hay sao ?

Người nước ta thật không thích nghe câu ấy ! Nhưng thật ra, người nước ta cũng không đến nỗi ngu ngốc khiếp nhược đến như thế !

Tôi xin có lời trình bày như sau:

Tôi đây đã từng đi lại ở nước Phù Tang (Nhật Bản), thấy trong nước kông có chỗ nào là không có ảnh hưởng tới xã-hội, không có người nào là không có tinh thần xã-hội, không có một việc gì là không có hiệu quả xã-hội.

Cho nên bản thân tôi tự ngậm-ngùi than-thở mà nói rằng: Đất không có chỗ nào là giầu là nghèo, hợp nhiều nhà lại để làm giầu, thì sự giầu sẽ có ngay. Người không có mạnh yếu khác nhau, góp sức nhiều người lại để làm mạnh, thì sự mạnh sẽ có ngay. Tụ cát lại mà làm nên núi, góp suối sông lại mà thành bể. Nếu biết được như thế , thì cái đạo lý khôi phục lại nước ta là ở nơi người nước ta mà thôi. Người nước ta chứ không phải ai khác, chỉ ở trong bốn giới Sỹ, Nông, Công và Thương mà thôi.

Mỗi người nước ta đều hết trách nhiệm làm dân, thì ai còn dám tranh nước ta nữa. Nay người ta đương nhu dao thớt mà mình lại làm cá thịt, giương mắt lên ngồi mà trông thì làm sao có thể sống được ?

 

Vậy xin tất cả đồng bào nước ta đều đứng dậy ngay mà gánh lấy trách nhiệm. Và người gánh lấy trách nhiệm này trước hết phải là kẻ SỸ.

 

Kẻ sỹ là người có thể dùng lưỡi để đánh, có thể dùng bút để đánh. Cứ nắm lấy cơ hội mà diễn thuyết, lớn tiếng kêu gấp khiến cho mọi người đều biết rõ có sự tương-quan giữa nước với nhà, phải biết bảo tồn lấy nói giống, phải biết duy trì sức lực, của cải chung của mọi người.

Đấy là trách nhiệm vận động dân nước của kẻ sỹ.

Nhiệt thành xông-xáo nhịn khổ chịu nhục, cố gắng thu lấy cái văn minh của nước ngoài để lo đường thực dụng về sau. Đấy là trách nhiệm của người đi du học nước ngoài.

Có người lo vận động trong nước để làm phấn chấn khí dân lên. Đấy là tạo nên cơ hội để khôi phục lại đất nước đã bị mất.

Ví như làm nhà, kẻ sỹ có công dụng như gỗ lạt, người thợ có công dụng như nền móng,; nhưng nếu bỏ nghề nông và nghề buôn đi thì cũng không thể làm được !

 

Nhật Bản là nước mà đất đai rất hẹp, núi non kéo dài, biển cả bao bọc xung quanh. Không có đồng ruộng tốt tươi màu mỡ. thế mà dân nước họ đã biến vùng đá sỏi thành đất trồng trọt. Đấy là do sức của nhà nông vậy. Nay tôi muốn những nhà giầu lớn ở nước ta, hoặc là những người có vốn liếng cỡ hạng vừa và cả hạng nhỏ nữa, hãy nhóm sức hợp tác cùng nhau mở mang khai khẩn những chỗ đồi hoang, đất hóa …. vào những lúc hợp thời vụ của nông nghiệp, rủ nhau ra sức cầy bừa cuốc xới, đến lúc mưa gió thì cùng nhau nhóm họp học tập ở nơi sơn trại. Lúc đầu hãy lấy một người đứng ra chiêu mộ trăm nghìn người, sau lại hợp trăm nghìn người thành như một người, như thế thì đất nào mà chả cầy cuốc được, lúa nào mà chả gieo trồng được, có sự khó khăn gì mà không huấn luyện được, không vượt qua được.

 

Có người nói rằng:

Nếu địa lợi ta khai khẩn rồi, sợ người khác đến cướp mà lấy đi thì sao? Than ôi  Sợ đầu, sợ đuôi ….. chỉ còn khúc giữa nữa chẳng đáng là bao ! Ta chỉ không làm được mà thôi, nếu người nước ta đã đồng lòng hợp sức, không lừa dối, không sợ sệt, thì người khác làm sao mà biết được công việc ta làm ? Người khác làm sao mà có thể nhận được chỗ hở của ta để cướp lấy cái mà ta có. Đấy là trách nhiệm của nhà nông.

Nhật Bản là nước địa sản rất kém, chỉ có đường buôn bán là rộng rãi. Người nước họ biết dựa vào bến cảng, các phụ đầu, coi đó là kho trời ban cho. Buôn ra nước ngoài, muốn có số vốn to, họ đều phải nhóm góp nhiều cổ phần lại. Công-ty buôn lớn của họ, lúc đầu góp vốn mỗi người một tháng một đồng, thế mà đến nay chưa đầy mười năm , số vốn đã lên tá trăm vạn đồng (8.000.000 đồng: Tám triệu đồng). "Xã-hội châu thức" của họ đến nay đã rất phát đạt.

 

Nước ta dầu là nước nghèo, nhưng nếu biết tước bỏ đi những sự tốn phí không cần thiết, đem số tiền ấy chi dùng vào việc có ích, thì con số những người có thể góp vốn một đồng mỗi tháng sẽ chiếm năm sáu phần mười số dân cả nước, những người có thể góp vốn 10 đồng có thể được ba bốn phần mười dân số; những người có thể góp vốn 100 đồng có thể lên tới một hai phần mười.

Góp vốn nhiều người lại thành ra khoản vốn to, rồi chọn những nơi đô hội, nơi tụ tập đông người sinh sống, lập ra các cửa hàng chia vốn lo buôn, hết lòng công chính để làm việc. Đồng thời lựa chọn, cử ra những người có đạo đức danh vọng được mọi người tin phục đứng ra trông coi điều hành việc buôn bán. Ở những cơ sở buôn bán lớn phải đặt một viên Tổng Lý, một người phụ tá, một viên Đại Lý và một hay hai viên phó đại lý …., chọn tài giao việc, thu phát hàng hóa tiền bạc, giao thiệp buôn bán… lo liệu mọi việc chu toàn.

 

Nói tóm lại là phải hết lòng làm việc, ra tài khéo léo kinh doanh, thì khoảng một năm sau đã có bớt phần đóng góp về vốn và không ngoài năm sáu năm sau đã có thể "tiểu thành", đến khoảng mười năm đã có thể "đại thành". Đến lúc tiền của đã dư dư-dật thì mọi việc khác đều trở thành nhẹ nhàng, thuận tiện.

Có người lại nói rằng: Thương quyền nước ta nay đã bị người khác cướp hết, nhưng họ có thể cướp được ở ngoài nước. Nó có thể cướp được ở những nơi bị ngăn cấm, mà không thể cướp được ở những nơi tự do. Đến khi lông cánh đã nhiều, thì tự nhiên bay bổng lên mây xanh được. Nếu mọi người đều đồng sức góp vốn, tích của cải đã được nhiều rồi, mà lại dứt bỏ được thói phân-bì thiệt hơn, dứt bỏ được tính dối trá, chọn lấy vài ba người có công tâm : Người này thì thẳng thắn, người kia thì cần mẫn, người này là chủ ty, người kia làm phò tá, đi ra nước ngoài để buôn bán, mở rộng quan hệ kinh doanh kiếm lời. Rồi từ Hải Phòng đi Hương Cảng, đi Hành Tân; từ Đà Nẵng đi Saigon, Băng-cốc (Bangkok)…. lại cần phải có người buôn lớn liên lạc giao dịch với người Trung Quốc để họ giới thiệu cho các đường đi nước ngoài. Như vậy sẽ có ngày thành tựu. Nhưng đây tôi chỉ trình bày đại lược mà thôi, còn phải tùy chỗ, tùy thời, tùy nghi, tùy sự …. thì đó là do sự khôn ngoan, khéo léo của đồng bào ta, tôi làm sao mà có thể ấn định được. Đấy là trách nhiệm của nhà buôn.

 

Trách nhiệm của nhà nông và nhà thương mà làm tròn , thì kẻ sỹ có chỗ để bồi dưỡng, người du học có chỗ để dựa vào,thì rồi mới thành được tài, mới kết được chí. Cái công dụng của thợ tức ở trong sỹ mà ra. Người nông, người buôn có học thì công việc của nông, thương mới hưng phấn lên được. Người làm cơ khí có học thì công việc cơ khí mới hay mới giỏi được. Gieo hạt giống xuống đất, đợi thời mà tốt. Như thế thì ai có thể cấm sự phát đạt tiền đồ của ta?

 

Nói tóm lại:

Việc đáng lo nhất ngày nay không gì bằng thiếu tiền của. Mà nguyên do thiếu tiền là ở chỗ không có người.Người mà làm sao thiếu được? Dân tráng đinh của chúng ta có những 25 triệu cơ mà ! Tổng quát số dân cả nước thì có những 50 triệu, đấy là kể cả già trẻ, trai, gái. Như thế thì tại sao lại bảo là không có người ?

Ø  Sở dĩ nói không có người là vì cái TÂM của mọi người đã chết hết rồi !

 

Vì chăm-chăm đua lợi riêng để quên người khác mà lòng thị-phi đã chết (thị-phi là biết phân biệt phải trái) ! Vì cầu an nhịn nhục mà lòng tu-ố chết (tu-ố là biết hổ thẹn khi làm việc xấu). Tranh nhau từng sợi tơ sợi tóc mà lòng tự nhượng chết (tự nhượng là biết nhường nhịn, sống vì tha nhân, không ích kỷ).

Quên cái vạ chủng tộc mà lòng trắc-ẩn chết (trắc-ẩn là lòng thương sót không nở làm lơ không giúp).

Ø  Mà khi đã chết rồi thì đoàn thể làm sao mà có thể kết được ? Nghiã lớn làm sao có thể nêu cao được?

Quyền công do lợi riêng mà phá hại. Cái lo xa do lợi gần trước mắt mà che lấp. Trăm muôn (trăm và ngàn) người lo không đủ, một vài người phá hại đi thì có thừa. Nông Thương đã không thành công thì công sỹ cũng chỉ là nói suông mà thôi.

Ø  Kêu gọi dầu khản hơi đứt tiếng mà cũng không có một thực lực nào hưởng ứng. vẫn cứ cúi đầu cụp tai nghe theo người da trắng thì để mà làm cái gì ?

Ø  Tất cả đấy là do đồng bào nước ta, ta há lại chưa biết hay sao ?

Ví như nay có người ốm nặng, ngày đêm trông chờ thầy thuốc đến cứu. Phải sang tận xóm Đông để mời thầy thuốc. Mời thầy thì phải rồi. Nhưng người bệnh đã sắp chết, con em thì bó tay ngồi đó. Tiền thuốc, tiền hàng thì lại nói nhờ thầy. Siêu sắc thuốc, đun nấu thuốc ….. cũng nói là nhờ thầy cả. Thậm chí đến khi người bệnh chết, việc mua quan tài (hòm) chôn cất cũng nói là nhờ thầy nốt.

 

Tiền ăn tiền mặc , việc mời thầy mà nói là nhờ thầy chịu cho như thế như thế còn được; chứ nay người bệnh đã muôn phần chết mà không một phần sống, mà người nhà lại không có mảy-may gì có thể nhờ cậy vào việc mời thầy được, thế thì thầy thuốc nếu không muốn để cho người ốm chết đi cho yên việc, thì cũng chẳng đến làm gì  !

Mời thầy mà mời cách như thế thì chỉ thêm thảm nhục mà chết thôi, chi bằng nhờ quân giặc đưa đao chém phắt chém phắt một lát cho khoái !

Cái vạ chết lòng thật đáng thương thay ! Đau đớn thay!

Nay muốn làm cho người chết được sống lại thì phải nhờ ở những người có TÂM HUYẾT trong đồng bào chúng ta.

Hãy lấy lưỡi để thay cho gươm giáo, lấy bút để thay cho sấm sét, trình bấy phải trái, chỉ rõ phúc họa, nếu có do nghị luận mà sinh ra tai vạ lao tù, nhưng lại giúp cho lòng người nước ta phấn chấn , chủng tộc nước ta do đó mà tồn tại được, thì dù có phải hy sinh thân ta , ta cũng chẳng quản gì.

 

Vàng đá đấy  Ghi tạc lấy  núi sông đấy.

·        Người nước ta lo gắng-gỏi (cố gắng) lên.

·        Đồng bào ta hãy phấn chấn lên ;

Kính chúc người nước ta muôn năm, kính chúc đồng bào nước ta muôn năm !

Phan Bội Châu 1907

Ghi chú :

Hãy nhìn thẳng vào lương tâm của chính mình đề đừng đem di hại dây chuyền cho con cháu :

Ø  Tư duy thế hệ 1910 như vậy đó; nay tư duy thế hệ 2021 có khác không?

Ø  Nói rằng cha mẹ muốn dạy con cái lúc còn thơ nhưng không có tài liệu và thì giờ nên cái khó nó bó cái khôn nên đành phải nhờ ơn trời phật dạy dỗ dùm !

 

Vì khó khăn chồng chất phải vượt qua, nhưng tiền tài và phương tiện thì người Việt Hải Ngoại không thiếu ; mà chỉ thiếu có ý chí kết hợp để lo cho tương lai con cháu. Vì nhận thấy trách nhiệm của mình nên Nhóm Nhân Văn Việt Tộc đã soạn thảo đầy đủ 3 loại sách để cung ứng cho nhu cầu ; nay chỉ cần quý vị nhìn thấy trách nhiệm làm cha mẹ góp một tay để xây dựng cộng đồng Văn Hóa Rồng Tiên ở Hải Ngoại để con cháu chúng ta biết đừng bảo vệ và phát huy nếp sống theo văn hóa thuần Việt để xóm giềng kiêng nể và noi theo cho có cuộc sống hào hòa trên đất tiếp cư mà không cần các em phải biết tiếng Việt, mà cũng chẳng cần thành đạt hay giàu sang mới làm được :

« Giấy rách, con ơi giữ lấy lề »

·        Thế đứng của dân Việt ngày hôm nay khác với 100 năm về trước.

·        Chúng ta có vị thế mà người xưa không có là :

1.      Cộng Đồng Hải Ngoại.

2.                              Phương tiện giao thông trong ngoài không bị trở ngại như xưa

3.                              Phương tiện tài chánh không bị phong tỏa như xưa

4.                              Phương tiện Truyền Thông Tân Tiến

5.                              Tổ chức HỘI THẢO không bị cấm đoán

 

Vậy thì chúng ta khai thác những lợi thế này ra sao đây ?

Vì tương lai con cháu, nhóm Nhân Văn Việt Tộc rất mong mọi người tiếp tay, ít nhất là trong bước đầu : Tổ chức cho thật chu đáo ngày Đại Hội Văn Hóa Thường Niên vào ngày Tân Niên Việt Lịch, tuần lễ đầu tháng MARS là tiết xuân bắt đầu cho việc đồng áng của dân Nông Nghiệp là tổ tiên chúng ta đó.

Chúng ta đã có bài học đầy đủ cho thiếu tới thanh niên về môn VĂN HÓA THUẦN VIỆT mà các bạn đang lắng nghe.

 

Chúng ta có 3 phương giáo dục con trẻ từ 8 tuổi đến 18 tuổi. Đó là :

 

1.      GIÁO DỤC HỌC ĐƯỜNG do nhà cầm quyền hướng dẫn tinh thần BÁCH VIỆT hay VỌNG NGOẠI VONG NÔ như thời Gia Long, Thực Dân Pháp và Việt Cộng ngày nay : Yêu nước đi tù – sách giáo khoa còn đó, coi chương trình giáo dục của 3 triều đại đó thì rõ khỏi khen chê.

Thảm trạng ngày hôm nay là do 3 nền Giáo Dục Vọng Ngoại Vong Nô đó nhào nặn ra đám nhân tài ngày hôm nay : Bộ Truởng Quốc Phòng không biết đọc bản đồ. Bộ Trưởng Giáo Dục nói ngọng.

Thủ tướng không biết ngoại ngữ nên phát âm Kờ Lờ Mờ Vờ….  I FUCK YOU với bà Thủ Tướng nước Anh Cát Lợi.

2.      GIÁO DỤC ĐẠI CHÚNG do chúng ta chủ động trên truyền thông, trong ngoài kết hợp ; chúng ta phải khai thác phương tiện này để thức tỉnh lòng dân và khai phóng dân trí, ít nhất trên lãnh vực phê bình Chánh Trị Toàn Cầu để sữa soạn sẵn sàng CHỚP THỜI CƠ ; và nền VĂN HÓA THUẦN VIỆT để làm nền tản vũng chắc xây dựng tương lai cho con cháu, mà chúng ta đã có bài vở đầy đủ trên mạng.

3.      GIÁO DỤC GIA ĐÌNH bố mẹ dạy dỗ con cái sống sao cho xứng đáng là người VIỆT TỐT với nên văn hóa Lạc Hồng cùng khí phách Rồng Tiên…. Bài vở về Nền VĂN HÓA THUẦN VIỆT đã có đầy đủ và để trên mạng ; chỉ cần lấy xuống, kẹp gáy 2 mặt và dán gáy là có sách vững chắc hơn dán gáy và đẹp không kém nhà in. Vậy tại sao chúng ta lại không bảo nhau cùng làm nhỉ ?

Rất mong quý vị hưởng ứng chương trình Phục Hồi Dân Khí và Khai Phóng Dân Trí ; bằng cách lấy bài trên mạng, in thành sách biếu bạn bè, người quen để cùng nhau dạy dỗ con cái cho thành người ích quốc lợi dân

¾

Xin giới thiệu với quý vị 3 đường dẫn sau đây, và kính mời các vị hiền tài tiếp tay cho chương trình này được phong phú.
http://nhanvanviettoc.blogspot.com  là nơi lưu trữ tài liệu để soạn bài về Văn Hóa Thuần Việt
http://vanhoathuanviet.blogspot.com  là nơi lưu trữ các bài đã soạn xong cho chương trình NHÂN VĂN VIỆT TỘC (10 năm) từ Tiểu Học đến Trung Học.

Nơi lưu trữ 3 kinh nhật tụng
1. Bạch Hóa Huyền Sử thời Hùng Vương (
chỉ cách tìm hiểu lịch sử qua di vật để lại)
2. Giáo Khoa Việt Tộc mang số VHV (các bài giáo khoa Việt Tộc cho trẻ 8-18 tuổi)
3. Kiến Thức Đấu Tranh mang số TNT (bổ xung kiến thức cho các nhà đấu tranh)

SÁCH BẠCH HÓA HUYỀN SỬ (Đủ Bộ) https://drive.google.com/drive/folders/1dRxNGeSDpLTB_nMJz1ijcYBHMeYybi-a

SÁCH TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ (Còn Thiếu TNT20)
https://drive.google.com/drive/folders/1o42Y-S1hMkeaE5j0DYaADKKSGdVNxk0k

SÁCH VĂN HÓA THUẦN VIỆT (ĐỦ BỘ)
https://drive.google.com/drive/folders/1MT4oJOVKJEYqKznzZpVcQKw4vO9eX_Ph

ØKênh  Youtube LỚP VĂN HÓA THUẦN VIỆT
https://youtube.com/channel/UCULpEh5Yp-0ScjvcmzadBhQ

là nơi lưu trữ các livestream đã phổ biến và đã chuyển qua MP4 để quý vị lưu trữ vô máy.
                                ¾

0 commentaires:

Enregistrer un commentaire

Abonnement Publier les commentaires [Atom]

<< Accueil