T19 : Phù Đổng tái thế
T19 : Phù Đổng tái thế - 19.02.2021
Soạn giả: Hoàng Đức Phương
QUỐC GIA VIỆT NAM
(Phù đổng tái thế 28 avril 1955)
------------------------------------
QUÂN ĐỘI QUỐC GIA VIỆT NAM
lên 3 tuổi đánh đuổi giặc
Pháp
(Phù Đổng tái thế tại Saigon - 28 avril
1955)
Tại sao năm nay Phù Đổng lại
không ra đời ?
Xét rằng:
Khúc lịch sử này rất quan trọng vì chúng ta cần phải biết rõ các
uẩn khúc đã qua để né tránh những thảm trạng Hán hóa đang đe dọa sự tiêu vong dân Việt.
Mục đích là làm sao để thế hệ ngày hôm nay (2019) đừng bị hy sinh
núi xương sông máu như thế hệ 1945 để ngoại bang vừa hưởng lợi trên xương máu
của dân Việt vừa chê là NGU!
Đã là người Việt, có trái tim Việt và linh hồn Việt thì ai cũng
nhận ra cái dại dột của thế nhệ 1945 đã bỏ ngỏ chánh trường nên mới ra nông nỗi
này.
ü
Trịnh
Nguyễn phân tranh, chết cho 2 dòng họ đã làm suy thoái tiềm năng dân tộc.
ü
Cuộc
chiến ủy nhiệm 1945-1975 lại bồi thêm một cú đấm thôi sơn, chết cho sự thi đua
vũ khí Nga/Mỹ.
ü
Nay
toàn dân không chịu tự ý thức tỉnh thì tiêu vong không kịp ngáp
Hai câu hỏi được đặt ra là công trạng của 2 Binh Đội trong việc
bảo vệ biên cương.:
1.
Quân
Đội Cách Mạng của Bác “HỒ” đã làm được
gì cho dân cho nước?
2.
Quân
Đội “NGỤY” mà Việt Cộng xuyên tạc đã làm được gì cho đất nước?
Ai đã thực sự đánh đuổi lính
Pháp ra khỏi đất Việt?
A.
Quân
đội cụ HỒ được thành lập vào ngày 02/9/1945 thay đổi danh xưng từ: Vệ Quốc Quân
đến QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN ANH HÙNG
đã hy sinh không biết bao nhiêu xương máu để có trận Điện Biên; ấy thế mà lại
nghe đồng chí Chu Ân Lai (Tàu
Cộng) nhường cho quân Pháp quản trị miền Nam (dưới vỹ tuyến 17) bằng Hiệp Định
Genève. Tại sao không thừa thắng xông lên giành lại độc lập cho dân tộc mà lại
đánh bùn sang ao nhu vậy?.. Thật khó hiểu: Vệc làm đi trái ngược với lời nói!
Hy sinh ngu dại, nghe lời dụ dỗ: “xóa
tan biên cương loài người sống thân yêu” với chủ nghĩa Tam Vô (vô gia
đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo). Tình trạng ngày hôm nay là mục tiêu của quân
đội Nhân Dân dưới sự lãnh đạo anh minh, sáng suốt của “Bác Hồ” hay sao?
B.
“NGỤY
QUÂN” được thành lập theo sắc lệnh tổng động viện của Quốc Trưởng Bảo Đại để
thay thế quân Pháp, tự bảo vệ lấy độc lập của dân tộc dưới danh xưng: QUÂN ĐỘI QUỐC GIA VIỆT NAM mà
“Bác Hồ” bảo là lính đánh thuê cho Thực dân Pháp, được lãnh đạo bởi Quốc Trưởng
BẢO ĐẠI, đã hiên ngang gây chiến đánh Bình Xuyên ở ngay trung tâm Saigon vào 13
giờ trưa ngày 28/4/1955 để tạo chiến tích Phù Đổng kính dâng dân tộc sau khi
dung chánh trị để quân Pháp hồi hương trong danh dự. Đây là trận xuất quân đầu
tiên với chiến công Oai Hùng là đuổi Thực Dân ra khỏi nước Việt trong gần 4
tuần lễ. Thua chiến thắng Đống Đa đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi trong vòng
5 ngày chiến đấu.
Ấy thế mà “Bác Hồ” kính yêu đã ngang nhiên
nói: Bảo Đại là bù nhìn cho Pháp, quân đội Quốc Gia Việt Nam là lính đánh thuê
cho giặc Pháp.
Ø
Đây
có phải là vừa ăn cướp vừa la làng hay là GÁI ĐĨ GIÀ MỒM không?
Ai đã thực sự hy sinh xương
máu để đánh đuổi giặc TÀU?
A.
Quân
đội Quốc Gia Việt Nam thay tên đổi họ cho phù hợp với tình thế thành: Quân Đội
Cộng Hòa Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm (26.10.1956) và
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa dưới sự lãnh đạo của Tồng Thống Nguyễn Văn Thiệu (1964)
đã hiên ngang chiến đấu đánh Tàu ở Hoàng Sa vào ngày 19.01.1974 với tinh thần can trường trong chiến bại để
xác quyết chủ quyền của mình trên vùng biển NAM HẢI (lấy Hoa Lục làm điểm
chuẩn) trong tương quan lực lượng là 1 chống 10 và không có hậu cần tiếp chiến.
Tuy chiến bại nhưng đã chứng minh được chủ quyền biển đảo của nước Việt để sau
này khi có dịp, con cháu có thể đòi lại chủ quyền biển ảo đã bị cướp đi mất
bằng bạo lực.
Ø
Trong
lúc đó thì “Bác HỒ” kính yêu của đám Việt Cộng lại ký giấy trao Hoàng Sa cho giặc
TÀU để có vũ khí và quân lương xâm lăng miền Nam mà Bác đã công nhận là vùng tự
trị trong hiệp định Genève 20/7/1954. Anh minh và sáng sốt của “Bác Hồ” ở đâu
mà làm việc bảo vệ quyền li của giắc Tàu truyền kếp như vậy?
B.
Quân
đội Nhân Dân Anh Hùng của “Bác Hồ”, không những đã ủng hộ giặc TÀU trong vụ
cưỡng chiếm Hoàng Sa mà lại còn hạ lệnh cho Hải Quân của họ không được bán trả
khi bị giặc TÀU tấn chiếm đảo Gạc Ma khi bị tấn công. Chịu chết chứ
không dám chống trả!
Ø Không
những vậy con cháu lại còn không dám nêu óch danh Giạc Tàu mà lại “người lạ”. Hèn ơi là hèn !
Để trả
lại sự thực cho khúc lịch sử này, nên chúng tôi xin trình bày rõ ràng, minh
bạch sự ra đòi của Quốc Gia Việt Nam cùng với Quân Đội của nước này một cách
chi tiết và trung thực để hậu thế nhận diện giăc thù. Đừng tôn kẻ thù truyền
kiếp của dân tộc là giặc Tàu làm Thày, và cũng đừng mang ơn kẻ bán nước, đem voi
về dày mả tổ, cõng rắn về cắn gà nhà như bọn Lê Chiêu Thống, Gia Long hay Trần
Ích Tắc để làm khổ cho con cháu của mình
³
GIẢI PHÁP BẢO
ĐẠI CỨU TINH
DÂN TỘC
(Tuổi thọ của Quốc Gia VN tháng 6/1947 – 23/10/1955)
Chẳng
biết tác giả là ai, nhưng chỉ thấy nói như sau:
1.
Đòi độc lập trên văn kiện chính thức để có
mặt trên diễn đàn Chánh Trị Quốc Tế.
2.
Dùng sự hỗ trợ Quốc Tế để thành lập Quân
Đội, thay thế Quân Pháp đang đánh nhau với Việt Minh trên toàn lãnh thổ nước
Việt.
3.
Sau khi Quân Đội đủ sức đương đầu ới Việt
Cộng thì chiêu hồi người dân và cán binh Việt Cộng về với chánh n,ghĩa Quốc
Gia, cô lập Việt Cộng; sau đó mới tấn công tiêu diệt.
Đó là 3 bước trong
lộ trình giành lại độc lập.
Nghe thì hấp dẫn,
mượn đầu heo nấu cháo. Nhưng trong thực tế thì 3 bên (Mỹ, Pháp, Quốc Gia) đều
thủ lợi, ai khôn người đó thắng. Ba bên đó là:
1.
PHÁP:
Mỹ bỏ
tiền cho Pháp huấn luyện quân đội Quốc Gia Việt Nam nằm trong Liên hiệp Pháp và
hy vọng sau cùng là sát nhập quân đội này vào quân đội Pháp để trở lại chánh
sách Thực Dân....Đó là cái nhìn của tướng Charles de GAULLE, còn tướng DE
LATTRE DE TASSIGNY thì khác hẳn: không nên già néo đứt giây. Trả độc lập cho
Bảo Đại, ăn ít no lâu
2.
MỸ :
Mỹ thì
muốn hất cẳng Pháp ra khỏi Đông Dương để ngăn chặn làn sóng đỏ dễ dàng, mà không
bị ngáng cẳng bởi Pháp. Do đó Mỹ mới, ra tay nghĩa hiệp thành lập Quốc Gia Việt
Nam độc lập thì dễ chi phối hơn là làm ăn với Pháp....
Nên nhớ
là lúc đó Mỹ không biết gì về Việt Nam nên đã bị Nga phỗng tay trên do tay sai
Hồ Chí Minh, khi biết thì sự đã rồi.
3.
VIỆT-NAM:
Các
nhân sỹ yêu nước thì cô đơn trong thế hoàn toàn yếu kém nên chấp nhận nhảy vào vòng
chiến để may ra gỡ gạc được gì chăng?
Nhìn
lại thế nước lòng dân lúc đó thì: Đại đa số toàn thể dân tộc đều không biết gì
về chánh trị, mù chữ ai nói hay dở chi cũng đều không có óc phê phán, xa lánh
chánh trị để lo kế mưu sinh ngày 2 bữa cũng chưa xong. Các chánh đảng thì không
có kinh nghiệm chánh trị và cũng chẳng biết hỏi ai.
Sau ngày 02/9/45,
tất cả các đảng phái gom góp nhân tài lại thì chỉ được có mỗi cậu Đặng Vũ Trứ
24 tuổi là sinh viên y khoa năm chót biết nói tiếng Anh làm trưởng phái đoàn ra
chiếm hạm gặp Tổng Tư Lệnh Hạm Đội thứ 7 của Mỹ ở ngoài khơi. Cậu Đặng Vũ Trứ
là con trường ông bác sỹ Đặng Vũ Lạc có bệnh viện ở ga Hàng Cỏ Hà-nội.
Đến nơi thì cậu có
ngỏ lời nhờ Mỹ giúp cho Cố Vấn Chánh Trị. Vị Tổng Tư Lệnh trả lời như sau:
Chúng tôi biết cậu là ai mà giúp, chúng tôi đã giúp nhầm Hồ Chí Minh nên nay
chẳng tin ai cả. Nếu muốn thì cậu về nhờ cựu hoàng Bảo Đại đỡ đầu thì chúng tôi
mới tin. Khi ra về thì vị Tổng Tư Lệnh khen mỉa : Cậu là nhà ngoại giao trẻ
nhất thế giới.
Câu chuyện đối
thoại ở trên là chính cậu Đặng Vũ Trứ về kể lại với những người trong họ. Qua
mẩu chuyện này thì chúng ta mới thấy:
·
Tại sao Tổng Thống DE GAULLE lại sát hại
vua Duy Tân sau khi hội kiến thất bại. Trên đường về máy bay gãy cánh trên lãnh
thổ thuộc quyền Paris quản trị, viên phi công nhảy dù thoát chết.... Lý do có
lẽ là: Sợ ông này rơi vào tay người Mỹ, vì ông nói thẳng những gì ông nghĩ
trong đầu là ghét chế độ Thực Dân.
·
Ông Bảo Đại bị làm vua từ lúc lên 9 tuổi,
chỉ sơ hở một tý là mất mạng vì Thực Dân Pháp, vì người Nhật, vì Hồ Chí Minh.
Ông
thoát chết là vì ông khôn khéo, biết tài năng của mình tới đâu và hơn nữa là
ông thương dân yêu nước, không màng chức vua. Ông ở thế cưỡi lưng cọp như Câu
Tiễn nhưng lại không có Phạm Lãi bày mưu lập kế.
Đó là những điều chúng ta nên suy
nghĩ để đừng nóng nước đỏ gọng, sôi hỏng bỏng không.
Bây giờ trở lại bài sử quan trọng này
Quốc
Trưởng Bảo Đại
(không còn là vị vua bù nhìn nữa)
·
Quốc
Trưởng thì không có chế độc kế thừa.
·
Hoàng
Đế hay Vua thì con ông lên thay khi ông mất khả năng lãnh đạo
Kể từ ngày 25/8/45
nước Việt Nam là một ngôi nhà không nóc, bị sâu xé bởi Thực Dân Pháp và tay sai
của Đệ tam Quốc Tế Cộng Sản.
Sau đệ nhị thế
chiến, tình hình chính trị thế giới thay đổi gồm 2 khối mạnh nhất là Tự Do đứng
đầu là Mỹ và Cộng Sản đướng đấu là Nga.
Nga thừa thắng
xông lên, Mỹ yếu dần nên mới có cuộc chạy đua vũ khí. Vũ khí tân kỳ được sáng
chế thì phải có chiến trường làm nơi thử nghiệm để tránh sự xung đột ngay trên
đất nước của mình. Do đó các ngòi xì hơi được dựng lên khi có dịp.
·
Phe Cộng Sản thì nói dưới chiêu bài độc
lập dân tộc, chống áp bức bóc lột tư bản để gây chiến....Do đó mới có khẩu hiệu
"NGHĨA VỤ QUỐC TẾ" với chủ nghĩa TAM VÔ để đi đến Đại Đồng Thế Giới
(Tam Vô là vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo) do Nga độc quyền lãnh đạo, chi
pối các chư hầu “đồng chí anh em”
·
Mỹ thì tự cho là có nhiệm vụ Bảo Vệ Tự Do
cho Nhân Loại, giúp dân nhược tiểu để chống Cộng bảo vệ tự do của chính mình
dưới hình thức “dân tộc tự quyết”,
viện trợ Mỹ Quốc. Lẽ dĩ nhiên là đủ mạnh để chống Cộng xâm lăng, nhưng chưa đủ
sức để thoát khỏi Mỹ. Đó là lẽ thường, buôn chung thì ai khôn nấy hưởng.
Vấn đề
chính là làm sao thoát ra khỏi thế trên đe dưới búa này đây?
Nhìn
ngay vấn nạn Hán hóa ngày nay thì rõ; đừng hy vọng ở Mỹ đánh Tàu cho ta. Muốn
đẻ ra lối thoát thì phải thấu triệt khúc lịch sử này nó đang sắp sửa tái diễn.
Người
dân không lo việc nước của mình thì nô lệ là đúng rồi.
Có làm
thì mới có ăn,
Không
dưng ai dễ đem phần đến cho.
Vào năm 1947 thế
giới biến động, Trung Cộng đang thắng ở Hoa Lục, người Mỹ cần ngăn làn sóng đỏ
ở biên giới Việt Trung mà người Pháp thì không giữ nổi. Mặc dù vẫn biết là thua
nhưng thói tham cố đấm ăn sôi nên Pháp cứ cù nhây đi vay chiến phí của Mỹ để
bám chặt lấy Việt Nam; vì thế nên họ mới nghĩ đến giải pháp Bảo Đại là lối
thoát cho họ.
Các nhân sỹ đất Việt,
khi trước còn do dự vì sợ mang tiếng là làm tay sai cho Tây, nhưng sau cực
chẳng đã nên đã nhận lời rồi tùy cơ ứng biến sau, vì đằng nào cũng mất rồi;
được thì ăn mà thua thì huề. Họ đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên danh dự cá nhân,
đây là một điểm son của người Việt; vì cố chấp nên nhiều người thiện cận đã
phiền trách vì không tiếp cận với thế giới bên ngoài để nhìn thấy những thay
đổi kinh hoàng.
Các nhân sỹ đến
Hongkong để trình bày và yêu cầu Cựu Hoàng Hồi Loan để cùng toàn dân giành lại
độc lập. Họ chỉ cần ưu thế chánh trị của Ngài trên chánh trường Quốc Tế, còn
bên trong thì họ lo liệu hết. Tại sao Ngài lại ở Hongkong mà không qua Pháp để
yên vui cuộc đời thì chúng ta sẽ bàn sau.
²
Vì tình
hình thế giới đã biến đổi nên ông Hồ Chí Minh đã phản ứng như sau:
*
16/7/47: Hồ Chí Minh đã lên đài phát thanh "Tiếng Nói Việt Nam"
long-trọng tuyên bố tình-nguyện trở lại với nước Pháp và chỉ xin được làm vùng
tự-trị mà thôi.
*
19/7/47: Cải-tổ Chánh-phủ, cho 16 người có xu-hướng Quốc-gia giữ các bộ không
quan-trọng. Ký sắc lệnh cải danh Vệ Quốc Quân thành Quân Đội Quốc Gia Việt Nam
để nhập-nhằng (chứ không phải là Quân Đội Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đâu).
* Août
1947: Léon Blum (Cộng-đảng Pháp) lên tiếng chính thức đứng trung gian để dàn
xếp.
²
PHE QUỐC GIA KHAI DỤNG TÌNH HÌNH RA SAO?
(nay chúng ta có
rút tỉa được kinh nghiệm gì không?)
Sau khi Nhật đầu
hàng người Mỹ vô điều kiện, văn kiện chánh thức được ký kết vào ngày 15/8/1945 thì nơi nào quân Nhật chiếm đóng là
nơi đó thuộc về MỸ.
Theo đúng nguyên
tắc thì lính Nhật phải bảo vệ an ninh cho đến khi quân Mỹ đến tước khi giới.
Nhưng văn kiện có chỗ hở nên Nhật Hoàng ra lệnh cho binh sỹ án binh bất động
cho đến ngày bị tước khí giới và trao trả Độc Lập cho dân địa phương... một
kiểu tung hê để trả thù Mỹ.
Vì vậy nên Nga Sô
mới hớt tay trên của Mỹ ở Việt Nam như đã nói rồi. Sau đệ nhị thế chiến là
chiến tranh thi đua vũ khí của Nga và Mỹ. Vũ khí mới sản xuất thì phải có chiến
trường để thì nghiệm nên 2 phe đều tranh thủ đồng minh (sự thực là chư hầu,
thay vì bị bóc lột thì lại được hưởng viện trợ Quân Sự cũng như Kinh Tế), vì
máy bay tiêm kích không vào sâu đất địch được. Đối với Việt Nam thì giai đoạn
lôi kéo đồng minh chấm dứt bằng Hiệp Định Genève vào ngày 20/7/1954.
Tình hình căng
thẳng giữa Nga và Mỹ có thể xảy ra chiến tranh ngay trên đất của 2 siêu cường
nên 2 siêu cường đều phải đi tìm giải pháp tránh chiến tranh trên đất mình. Đó
là lý do dể Mỹ cho Pháp vay nợ chiến phí để trở lại Đông Dương bằng võ lực đặng
còn tìm hiểu vùng đất này trước khi quyết định bỏ hay giữ?
Vì yếu tố này nên
giải pháp Bảo Đại mới ra đời để gỡ thế bí. Theo dự trù thì giải pháp này đi 3 bước:
Bước 1: Người Pháp trả độc lập cho Hoàng Đế Bảo Đại trên giấy
tờ, trong thực tế thì quân Pháp vẫn kiểm soát nước Việt; họ chỉ nhả nội chính
cho ông Bảo Đại thôi.
Bước 2 : Tạo thế đứng trong Cộng Đồng phe Tự Do để xin viện
trợ thành lập Quân Đội thay thế quân Pháp; tự bảo vệ lấy an ninh của mình.
Bưóc 3: Dùng chánh sách Chiêu Hồi để gom dân về với phe Quốc
Gia, cô lập Việt Cộng (Việt Minh) rồi mới tấn công tiêu diệt hang ổ của bọn
cướp.
Người Pháp tuy
không muốn, nhưng vì cần tiền để cứu vãn nền kinh tế suy sụp sau chiến tranh
nên chấp nhận với tính lưu manh là: Làm sao để chi phối được chánh phủ Quốc Gia
việt Nam và quân đội Quốc Gia Việt Nam của họ.
Các chí sỹ Quốc Gia
ở vào thế tay vo, nước không có, dân thì không; vì đoán biết thế giới sẽ chuyển
mình nên khuyên ông Bảo Đại hãy tạm lưu trú ở Hongkong để anh em còn có nơi bàn
bạc việc Phục Quốc.
Điều quan trọng
cần phải ghi nhớ là:
Sau khi được Tưỏng
Giới Thạch phóng thích muốn đi đâu thì đi, ông chọn Hongkong là nơi đất lành
thuận tiện cho vấn đề bàn việc đòi lại sự Độc Lập và Toàn Vẹn Lãnh Thổ.
Tiền thu nhập hàng
tháng của ông ở Pháp và Huế đều ký thác ở ngân hàng Indochine nên thừa chi dùng
hàng tháng (coi thêm cuốn Con Rồng Việt Nam của Hoàng Đế Bảo Đại).
Khi được người
Pháp ngỏ ý muốn trao trả độc lập thì anh em bàn nhau là: Tương kế, tựu kế, nó
(Pháp) không thực tâm đâu, nó muốn lợi dụng mình đó. Nhưng mình không còn lựa
chọn nào khác nên đề nghị Hoàng Đế là cứ nhận đi với điều kiện: Đòi lại Trung
Kỳ (Annam) là đất của nhà vua khi trước để lấy thuế nuôi quân; rồi tính sau.
Người Pháp không
chịu vì như vậy là quân của họ bị cắt đôi, tiền hậu bất thông. Cò kè bớt một
thêm hai nên cuối cùng người Pháp trả vùng Tây Nguyên (đất Nam Bàn của người
Chàm khi xưa) và gọi là Hoàng Triều Cương Thổ (vùng đất của nhà vua). Thấy nếu già
néo thì đứt giây nên phe Quốc Gia đồng ý.
Ø Vì thế
nên dân Chàm ở Tây Nguyên rất quý ông Bảo Đại vì họ có tự do như một dân độc
lập vậy.
Cũng nhờ mảnh đất
này nên ông Bảo Đại mới lấy tiền túi của mình, mua Tòa nhà 89 Avenue de Villers
Quận 17 Paris 17ème để làm tòa Đại Sứ.
Về sau quỹ Quốc Gia
có tiền nên mua toà nhà ở 45Bis cùng phố làm toà Đại Sứ, còn ngôi nhà này thì Ngài
cho mượn được dùng là văn phòng Tùy Viên Quân Sự...
Khi Ngài bị truất
phế thì vẫn cho ông Diệm và ông Thiệu dùng tòa nhà miễn phí này cho đến khi
nước mất vào tay cộng đảng Sô-Viết (30/4/1975).
Cũng nhờ có Hoàng
Triều Cương Thổ nên ông mới có đoàn Ngụ Lâm Quân, sau này ông trao Hoàng Triều
Cương Thổ vào ngày 30/4/1955 cho đất mẹ và giải tán Ngự Lâm Quân.
&
Nhận thấy tình
hình quốc-tế thay đổi, những người Quốc-gia trong cũng như ngoài nước đến Hương
Cảng (Hongkong) yêu-cầu ông Bảo Đại trở lại vị-thế lãnh-đạo tối cao để anh em
còn có chỗ nương tựa như đã nói ở trên.
Ø Năm nay, 2019 tình hình đang thay đổi, Tàu
không banh xác thì cũng què, vậy thì bọn ta phải tính sao đây?
ö
Sự việc tiến triển như sau:
* 18/9/47: Ông Bảo Đại chính thức bắn
tiếng trên báo chí để thăm dò lòng dân:
- Từ bỏ ngai vàng, xóa bỏ chế-độ Quân Chủ
(Việt-cộng xuyên-tạc điểm này).
- Sẵn-sàng trở lại vị-thế Lãnh-tụ tối cao
với tư cách Quốc Trưởng để cùng toàn dân đòi lại chủ quyền.....Như vậy thì nhà
Nguyễn chấm dứt ở đây, không có chuyện Thái Tử Bảo Long lên ngôi dù người Pháp
muốn đưa Thái Tử lên ngôi bù nhìn để giật giây cho dễ.
Ø Đáp ứng
lời tuyên bố này đồng bào Nam-kỳ đã xuống đường biểu tình rầm-rộ để hoan-nghênh
sự trở lại của ông Bảo Đại.
* 29/9/47: Để hưởng ứng lời tuyên bố này, bằng hành-động cụ thể
vì nước đấu-tranh, ông Lê Văn Hoạch từ-chức Thủ Tướng Chánh Phủ Nam-kỳ Tự Trị.
Chánh-phủ này được thành-lập ngay sau khi Hồ Chí Minh bắt tay với Pháp để cắt
cổ dân Việt. Họ Hồ đã công-nhận Nam-kỳ là đất của Pháp, vậy tự-trị ở đây là
tách ra khỏi nước Pháp chứ không phải là tách ra khỏi nước Việt. Hành-động
từ-chức của Thủ Tướng Lê Văn Hoạch đã nói lên điểm này. Nhưng Thực-dân và
Cộng-sản tìm cách bóp méo, xuyên-tạc nói rằng Nam-kỳ không thích Bắc-kỳ... vân
vân..... .
Ở ngoài Bắc 18
làng Bùi-chu Phát-diệm đã tự lập thành-trì chống Việt-cộng ngay từ ngày 19.8.45
cho tới lúc di-cư vô Nam (tháng 7 năm 1954). Vì nhỏ và yếu nên chưa lập được
Chánh-phủ Tự-trị để chống lại hành-động bán nước buôn dân của Việt-cộng nên ít
người biết đến, và đôi khi còn hiểu nhầm nữa. Trong suốt thời gian kháng chiến
Việt Minh không thể nào xâm nhập vào 18 làng đạo ở Phát Diệm và Bùi Chu được.
Ở trong Nam cũng
vậy, Việt Minh không thể xâm nhập vào vùng Giáo Phái Cao Đài, Hòa Hảo.
* 01/10/47: Tướng Nguyễn Văn Xuân lên thay-thế và
cải danh thành:
Chánh Phủ Lâm Thời Quốc Gia Việt Nam
và bổ
nhiệm ông Trần Văn Hữu làm Phó Thủ Tướng. Lúc này Quốc-gia như rắn không đầu,
chưa có Quốc-trưởng nên mới có chữ Lâm-thời. Danh từ Quốc-gia bắt đầu xuất hiện
từ đây để đối kháng với danh từ Cộng Sản, chứ không phải chủ nghĩa Quốc Gia
(Nationaliste).
Sau sự trắc-nghiệm
này ông Bảo Đại mới chính-thức tuyên-bố:
a)- Hồi loan với chức Quốc Trưởng vì bổn phận cứu nưóc của công dân
b)- Lấy lại quyền lãnh-đạo quốc-dân.
c)- Xóa bỏ thể-chế Quân Chủ.
d)- Thành lập thể-chế Dân Chủ với chế-độ Quốc Trưởng.
QUỐC GIA VIỆT NAM CHÁNH THỨC RA ĐỜI
(02/6/1948
– 23/10/1955; thọ 7 tuổi rưỡi)
* 02/6/48: Chánh phủ Lâm Thời Quốc Gia Việt Nam ký
sắc lệnh để chánh thức hóa Quốc-kỳ và Quốc-ca cùng Giải-pháp Bảo Đại để làm kim
chỉ Nam cho công cuộc giành độc-lập. Quốc-kỳ là lá cờ Quẻ Càn (hồi sinh của lá
cờ Quẻ Ly), Quốc-ca là bài Tiếng gọi Công Dân.
Bài tiếng gọi Công
Dân lấy lời của bài Tiếng gọi Thanh Niên (avril 1945), chỉ thay có mỗi câu đầu
cho phù hợp với hoàn cảnh chánh tri thành
Này Công Dân ơi! đứng lên đáp lời sông núi
Câu này thay cho
câu: Này Thanh Niên ơi! Quốc Gia đến
ngày Giải Phóng, nó chỉ phù hợp cho thời điểm 09/3/45 Nhật đảo chánh Tây
giải phóng cho ta mà thôi
Sau đây là bài
Quốc Ca của lá cờ nền vàng, 3 sọc đỏ. Nền vàng là dân tộc Việt làm chủ đất
Việt. Ba sọc đỏ là đất nuớc thống nhất Bắc, Nam, Trung trong lãnh thổ Việt:
Này Công Dân ơi! đứng lên đáp lời spông
núi.
Đồng
lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống.
Vì
tương lai quốc dân cùng xông pha khói tên,
Làm sao
cho núi sông từ nay luôn vững bền.
Dù cho thây
phơi trên gươm giáo,
Thù
nước lấy máu đào đem báo.
Nòi
giống lúc biến phải cần giải nguy.
Toàn
công dân ta cố rèn tâm trí:
Hùng
tráng quyết chiến đấu làm cho khắp nơi,
Vang
tiếng người nước Nam cho đến muôn đời.
Công
dân ơi! mau hiến thân dưới cờ.
Công
dân ơi! mau làm cho cõi bờ:
Thoát
cơn tàn phá, vẻ vang nòi giống,
Xứng
danh nghìn năm dòng giống Lạc Hồng.
* 05/6/48:
Quốc Trưởng Bảo
Đại tham dự buổi ký kết văn kiện độc lập giữa chánh phủ Nguyễn Văn Xuân ký với
Đại Diện của Chánh-phủ Pháp Hiệp Định Vịnh Hạ Long. Ký trên chiến hạm của Pháp
thả neo ở vịnh Hạ Long. Ta chưa có đất, chưa có dân nên phải ký trên chiến hạm
của người; nhưng không sao miễn thành công là được. Hiệp-định này nói:
1)- Nước Pháp long-trọng công-nhận nước Việt Nam Thống-nhất (Bắc, Trung,
Nam) .Độc Lập hoàn-toàn nhưng nằm trong Liên Hiệp Pháp.
2)- Nước Pháp công-nhận ông Bảo Đại là Quốc Trưởng hợp pháp và duy-nhất
của Quốc Gia Việt Nam, có đầy đủ tư thế để thương thảo với Pháp trên mọi vấn
đề.
Ø Đây là
một sự thất-bại chua cay của Việt-cộng trên chính-trường Quốc-tế. Cờ Quẻ Càn
tung bay trên khắp các kỳ-đài Quốc-tế; trong khi đó không ai biết cờ đỏ sao
vàng là gì cả.
Coi bảng
thông cáo chung đính bằng tiếng Pháp, đính kèm ở trang sau
Tiếp theo là hàng
loạt Hiệp Định ràng buộc 2 quốc gia trong khối Liên Hiệp (bình đẳng) PHÁP như
Khối hịnh vượng Anh hay Nato chẳng hạn.
Sự thật lịch sử còn
đó, các bạn có thể ta ứu tài liệu bên Pháp qua Báo Chí hay trong thư khố Bộ Ngoại
Giao Pháp
Ngoài ra chúng ta
có thể suy ra bằng hành động sau đây: Chiến thắng Điện Biên oai hùng như vậy vào
ngày 07/5/1945; vậy cớ sao Hồ Chí Minh lại lật đật đi ký hiệp định bán nước ở
enève vào ngày 20.7.1954 với sự làm chứng của các Siêu Cường?
Tiếp theo là:
- Cải danh Chánh Phủ Lâm Thời thành Chánh-phủ
Quốc-gia Việt Nam.
- Cải-tổ Chánh-phủ. Tướng Nguyễn Văn Xuân từ-chức, ông Trần Văn Hữu lên
nắm chức-vụ Thủ-tướng dưới quyền chỉ đạo của Quốc Trưởng Bảo Đại.
Lúc này ngôi nhà
Việt Nam mới chính thức có nóc là do công sức của thế hệ trẻ đương thời. Phải
có Thiết Tâm Can mới vững tay chèo như thế. Ấy thế mà Việt-cộng vu-vạ là Tay
Sai của Thực Dân Pháp. Trong khi chúng ký văn tự bán đất cho Tây thì tự ca-tụng
là ái-quốc. Thiết nghĩ điểm này cần phải cho thế-hệ hậu sinh biết rõ.
** 08.03.1949: Thu hồi
Độc Lập
Quốc Trưởng Bảo
Đại ký bản văn thu hồi độc lập và toàn vẹn lãnh thổ vi Tổng Thống Pháp ở Phủ
Tổng Thống Elysée Paris, sau đó Quốc Hội ¨háp thông qua.
Qua bản văn này
Quốc Gia Việt Nam thâu thuế nên phài trả tiền nuôi lính LIÊN HIỆP PHÁP bảo vệ
an ninh trong khi thành lập quân đội.
Ø Liên
Hiệp Pháp là lính đánh thuê kể từ giờ phút này cho đến 30/4/1955 và rời khỏi
Quốc Gia Việt Nam vào đầu tháng 8 năm 1955
Ø Trước
đó lình Pháp hiện diện trên nước Việt Nam là lính Thực Dân do Hồ Chí Minh mời
vào bằng Tạm Ước Sơ Bộ 06/3/1946; và họ thu thuế để bảo vệ an ninh cho thuộc
địa
***Năm 1950:
Quốc Gia Việt Nam
đã được 48 nước công nhận và có tòa Đại
Sứ ở các nước đó, có Bộ Ngoại Giao
·
Được quyền cấp sổ Thông Hành (Hộ Chiếu)
cho công dân của mình sinh hoạt ở nước
người, lẽ dĩ nhiên là Toà Đại Sứ phải bảo vệ quền lợi cho công dân khi hữu sự
·
Có thủ đô cố định để trao đổi Đại Sứ, và
được tham gia các sinh hoạt Quốc Tế
·
Trong khi đó thì Hồ Chí Minh không ai công
nhận cả, kể cả các nưới theo chê² độ Cộng Sản; vì không có đất cắm dùi để trao
đổi Đại Sứ.
·
Vào tháng 9 năm 1951: Cờ Nền Vàng 3 Sọc Đỏ
tung bay trên kỳ đài Quốc Tế ở San Francisco.
Đó là
một niềm vinh dự cho dân Việt, nên khi xuất ngoại thì ai ai cũng đi đứng và cư
xử đàng hoàng cho xứng đáng là dân tộc có tinh thần Tự Trọng.
Vì
nguời nước ngoài ho nhìn dân Việt qua con ngưòi của mình nên ai cũng là một vị
SỨ GIẢ của dân tộc cả; chứ không chây bửa như này hôm nay
* 15/7/51: Quốc Trưởng Bảo Đại ký sắc-lệnh Tổng
Động Viên Nhân Lực và Tài Lực để bước sang giai-đoạn thứ 2 là thay-thế quân
Pháp để tự mình bảo vệ lấy chủ quyền của mình trên đất Việt. Trước đó chánh-phủ
lâm-thời đã có quân nhưng dưới dạng dân-vệ hay địa phương quân, ngoài ra còn
các lực-lượng võ-trang tự phát ở khắp nơi như lực-lượng Bùi Chu Phát Diệm. Nay
kết-hợp lại thành một lực-lượng võ trang duy nhất như thời nhà ĐINH; mang tên:
QUÂN ĐỘI QUỐC GIA VIỆT NAM
Hành động này
không cho phép chúng ta được nói rằng thế-hệ đàn anh (1947) không có tinh-thần
kết-hợp để bào-chữa cho hành-động buông xuôi của mình.
Lẽ dĩ-nhiên là
PARIS không muốn, vì đoàn quân này sẽ tống cổ chúng ra khỏi nước Việt. Nhưng
chẳng đặng đừng nên Pháp phải nhận tiền của Mỹ để huấn luyện đoàn quân này.
Kinh-phí chi cho huấn-luyện thì Pháp lấy 50% để bù đắp cho kinh-tế lỗ-lã ở
Paris. 50% còn lại dùng để chi-phí cho huấn-luyện viên.
Bất đồng chánh kiến giữa Mỹ và Pháp:
Việt Cộng hưởng lợi, dân Việt chạy loạn!
Đến năm 1953/54
thì quân số lên tới 70.000 người, đủ kinh nghiệm để hành quân một mình, đủ sức
thay thế quân-đội Pháp để đánh gục Việt-minh (Việt-cộng). Nếu Tàu kéo qua thì kêu
thế giới tiếp cứu, lúc đó Mỹ sẽ nhào vô.
Ø Đó là
chương-trình giữa Việt Nam, Mỹ và Pháp đã đồng ý lúc lên kế hoạch. Nay nền kinh
tế Paris đã phục hồi nên Pjáp không chịi.
Ø Phe ta
mới xúi Mỹ dụ Pháp đổ bộ ở lòng chàả Điện Biên để chấm dứt chiến tranh; rồi cắt
hỗ trợ để ép Pháp phải lui binh để Quân Đội Quốc Gia ệt Nam thay thế. Nên lính
ở Điện Biên là lính Liên Hiệp Pháp, Quân Đội Quốc Gia lo việc bảo vệ hậu
phương.
* 20/11/53:
Mỹ dụ Pháp đánh
Điện Biên để chấm dứt chiến tranh, vì Pháp không chịu rút quân trao trả độc lập
cho Việt Nam; trong khi quân đội Quốc Gia Việt Nam đã đủ khả năng chống lại
Việt Cộng rồi.
Bằng cớ
là chính đoàn quân này đã đánh tan quân Bình-Xuyên do Pháp lãnh đạo và sẵn sàng
nhả súng vào quân Pháp vào đúng 13 giờ ngày 28/4/56 tại Saigon; vì thế nên Pháp
mới chịu trao trả độc lập cho Thủ Tướng Ngô Đình Diệm. Nếu Bình Xuyên thắng thì
nước ta trở về nô lệ người Pháp như xưa.
Đây là
trận đánh đầu tiên của đoàn quân Quốc Gia Việt Nam; ai dám bảo là Quân Đội Quốc
Gia Việt Nam không biết đánh giặc?
Quân số của binh
lực Pháp điều-động trong chiến trận Điện Biên chỏ có 5% (năm phần trăm). Sở-dĩ
Điện Biện quan-trọng là vì mất Điện Biên thì mất luôn đường tiếp-vận, quân
Việt-cộng trong Trung và Nam sẽ tan hàng rã đám vì đói.
·
Đồng bằng Bắc Việt thì nằm trong tay
Quân-đội Quốc-gia và Quân-đội Pháp.
·
Trung Việt và Nam Việt thì chánh quyền
Quốc-gia đã tạm ổn-định.
Theo
kế-hoạch này thì Mỹ lo vấn-đề tiếp vận, và chỉ can-thiệp bằng không lực khi
quân Tàu kéo qua mà Pháp chống không nổi.
Mục
đích là tụ quân Cộng lại rồi thả bom dây để tiêu diệt, nên quân Pháp phải thủ
cho chặt ở lòng chảo Điện Biên; để ngỏ các cao điểm đặng còn dụ quân Việt Cộng
đến để ăn bom!
Quân số
của Pháp chỉ có 14.000 người. Chết trận 4.000 người, bị bắt 10.000 người. Khi
được thả theo hiệp-định GENEVE, tháng 9/1954 (Septembre 1954) chỉ còn có 3.000
người thôi.
§ Hồ Chí
Minh tiếp thu Hanoi 15/9/45 và Hải Phòng giữa tháng 5/1955.
* Tháng 3 năm 1954 :
Mỹ kiếm
cớ bỏ rơi và yêu cầu Pháp rút quân khỏi Việt Nam, trao lại cho Quân-đội
Quốc-gia Việt Nam tất cả các căn-cứ của mình. Nếu Tàu kéo qua thì Quốc Trưởng
kêu gọi thế-giới tiếp cứu, lúc đó Mỹ sẽ nhào vô. Nhưng Pháp không chịu và trả
đũa.
Bất hạnh thay,
Hội-nghị Quốc-tế nhóm họp ở Genève vào ngày 26 Avril 1954 để giải quyết vấn-đề
Bá-Linh và Đại-Hàn (Bàn Môn Điếm) là 2 nơi căng thẳng có thể đưa đến
chiến-tranh nguyên-tử. Pháp đòi đưa vấn-đề Việt Nam vào chương-trình nghị-sự,
Mỹ không chịu. Trong khi đó Phạm Văn Đồng biến thành Tàu, theo phái đoàn Bắc
Kinh đi phó hội để nghe ngóng.
Trước hội nghị
Genève là hội nghị ở BERLIN nhưng thất bại nên các cường quốc hẹn nhau tái nhóm
ở Genève để thảo luận lại các vấn đề nóng bỏng.
Ở hội nghị Berlin
thì Pháp có đòi đưa chiến tranh Việt Nam vào chương trình nghị sự nhưng bị bác
nên Pháp đưa lại vào hội nghị Genève cũng bị bác luôn...Vì Điện Biên thất thủ
nên Mỹ bắt buộc phải chấp nhận, và đưa vào ngày đầu của chương trình nghị sự.
* 07/5/54 :
Điện Biện thất-thủ,
tướng DE CASTRIE đầu hàng. Lúc này Anh, Nga và Tàu ép Mỹ phải để chiến tranh Việt
Nam vào chương-trình nghị-sự. Mỹ bắt buộc phải đồng ý.
Quốc-trưởng Bảo Đại từ chối không phó hội với lý-do: Không
ngồi chung với loạn-tặc Việt-cộng. Hơn nữa Pháp đã công nhận Bảo Đại là
đại-diện duy nhất và chánh thức của Quốc-gia (ETAT) Việt Nam.
Pháp trả đũa: Đe-dọa không đi thì Pháp thay mặt ký một
mình. Cực chẳng đã, Quốc Trưởng Bảo Đại phải cử ông Nguyễn Quốc Định làm trưởng
phái đoàn; sau cùng thay thế bằng ông Trần Văn Đỗ do Thủ Tướng Ngô Đình Diệm
chỉ định làm trưởng phái-đoàn để bảo-quyền lợi có thể bảo-vệ được ở
chính-trường Quốc-tế.
·
8/5/54
Thổng-thống BIDAULT, với tư cách trung gian, đưa để-nghị giải-quyết tranh-chấp.
·
10/5/54 Phạm
Văn Đồng (Việt-cộng), với tư cách kháng-chiến (phản-loạn thì đúng hơn) đưa đề
nghị chặt đôi nước Việt, mỗi anh một nửa.
·
12/5/54 Ông
Nguyễn Quốc Định lên diễn đàn tố-cáo tội ác và manh tâm làm nô-lệ cho khối Cộng
do Nga lãnh đạo, của Hồ Chí Minh và đảng Việt-cộng để gây loạn cho cả thế-giới.
Ông cực-lực chống đối manh tâm chia cắt đất nước, dù là tạm thời hay bất cứ
dưới hình thức nào. Ông cương quyết bảo-vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ-quyền
của dân Việt trên nước Việt.
Trong lúc này thì
ông Võ Thành Minh (người Huế, sau này bị Việt Cộng giết trong Tết Mậu Thân
1968) cắm lều ở ngoài hội-trường để thổi kèn đám ma trong suốt thời gian phó
hội. Dân chúng đến hỏi thì ông trả lời là thế-giới đang mần thịt dân Việt nên
ông đến để đưa đám.
Nên nhớ là trong
suốt thời gian nô-lệ Thực-dân Pháp, dân ta bị cầm tù trong nước. Xuất ngoại (dù
là đi du-lịch) phải có vây cánh mới đi được. Hành-động lẻ-loi và cô-đơn của ông
Võ Thành Minh cũng đáng để chúng ta kính phục như hành động của chiến-sĩ Lý
Tống hay chiến-sĩ Trần Mạnh Quỳnh vậy. Họ đã nói lên ý chí của họ một cách
cương quyết và hành động một cách quyết liệt. Đồng ý hay không cũng đều khâm
phục sự can đảm này
·
07/7/54: Để
đối phó với tình-hình, Quốc Trưởng trao toàn quyền về hành-chánh cũng như quân
sự cho Thủ Tướng Ngô Đình Điệm để khi có dịp thì trưng cầu dân ý chuyển sang
chế-độ dân chủ. Có thế thì mới đủ sức chống-chọi với tình thế.
·
20/7/54
Hiệp-định ra đời với sự đồng thuận của Hồ Chí Minh và Thực Dân Pháp dưới sự làm
chứng của các nước phó hội. Hiệp-định quyết-định chặt đôi nước Việt, lấy sông
bến-hải làm lằn ranh. Việt-cộng Quản-trị miền Bắc; Quân Pháp Quản-trị miền Nam
(danh từ dùng trong hiệp định là tạm thời quản-trị chứ không phải cai-trị).
Quốc-gia Việt Nam
không ký vào bản văn này và lên tiếng cực lực phản đối.
Mỹ cũng không ký,
nhưng tuyên bố là không làm cản-trở việc thi-hành hiệp-định này.
Sau đó là một
triệu người Bắc di cư vô Nam để nói lên tinh-thần quyết tâm diệt Cộng của mình.
Họ bỏ phiếu bằng chân (lời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu). Trong lúc đó ông Hoàng
Cơ Bình và ông Trần Trung Dung tổ-chức lực-lượng Bảo-vệ Thủ Đô Hà Nội, lẽ
dĩ-nhiên là có chương trình chống VẸM khi Pháp rút đi. Nhưng không thành nên
phải rút vô Nam lập lại phòng tuyến bảo vệ tự do cho mảnh đất còn lại.
Các hoạt-động tự
phát của đồng-bào di cư trong Nam, trong đó có tổ-chức Công-giáo, tổ chức
Sinh-viên và học-sinh di-cư. Trước hết là bày tỏ sự căm-phẫn của mình.
Biểu-tình đập phá những nhà nào nghe đài Việt-cộng, hay không đứng dậy chào cờ
trước khi coi hát-bóng (cinéma) trong rạp. Nạn-nhân phần lớn là người Tàu Chợ
Lớn. Tối tối anh em sinh viên di cư đi phát truyền đơn tố Cộng. Đến hôtel
Majestic, Galliéni hay các nơi chứa chấp cán-bộ Việt-cộng (theo hiệp-định) để
giết trả thù. Nói chung là chưa có một hành-động rõ-rệt nào để ủng-hộ ông Diệm
hay một lãnh-tụ nào cả, chỉ biết tức giận thì đập phá, đánh cả lính Tây nữa.
²
PHÙ ĐỔNG TÁI SINH
***28/4/19565,
Ngày thứ Năm:
Quân
đội Quốc Gia Việt Nam trấn đóng ở vườn Tao Đàn để bảo vệ dinh Thủ Tướng và đợi
lệnh tấn công Bình Xuyên. Các lực lượng võ trang khác kéo về Saigon trong đó có
quân Cao Đài của tướng Trịnh Minh Thế tham chiến
Đúng 13 giờ (1 giờ trưa)
lệnh nổ súng được ban hành với mục tiêu: Dẹp Bình Xuyên, đuổi Pháp ra khỏi Việt
Nam. Saigon là bãi chiến trường. Chiến dịch đả Thực diệt Cộng chấm dứt bằng
trận rừng sát sau gần 4 tuần lễ giao tranh ác liệt.
Ø 7 giờ tối Dinh Thủ Tướng
gửi người đi mời các đại diện sang hôm sau vào Dinh để bàn việc nước, trong đó
có đại diện sinh viên và học sinh di cư.
Khi thua thì thủ lãnh Bình Xuyên là
ông Bảy Viễn được đưa sang Pháp do xe cứu thương của Pháp đưa ra phi trường bay
sang Pháp lánh nạn.
Sau đó Pháp chịu trao trả độc lập
cho Quốc Trưởng Bảo Đại với điều kiện danh dự được tôn trọng. Lui binh theo kế
hoạch
**29/4/55:
·
Ngày
trọng đại thay đổi toàn diện tình hình.
Đúng hẹn, các đảng
phái, các nhân sỹ và đồng bào di cư tề tựu đông đủ trong dinh Thủ Tướng. Bên
ngoài thì đang ác chiến với Bình Xuyên nên hội-nghị được triệu tập rất sớm. Đại
diện sinh-viên di-cư có mặt để nghe hơn là nói, mà có biết gì đâu mà nói.
Thủ-tướng Ngô Đình
Diệm xin ý kiến về công-văn triệu hồi của Quốc-trưởng Bảo Đại sang Pháp trong
khi tình hình đang rối ren do Pháp gây ra để tính chuyện tái chiếm thuộc địa.
Khi nghe xong thì
các các "nghị viên" đề-nghị ông Diệm rút lui để cuộc thảo luận được
vô tư.
Sau khi Thủ Tướng
Ngô Đình Diệm quay gót thì làm thủ tục cần phải có của các hội nghị. Hội Nghị
thành lập “Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng”
trước khi thảo luận vào đề tài.
Khi bắt đầu
thảo-luận thì Luật-sư Hoàng Cơ Thụy đề-nghị nên thảo-luận về tính cách Quốc-Trưởng
của ông Bảo Đại trước rồi hãy nói đến công-văn triệu-hồi sau. Kết-quả hoàn-toàn
ngoài dự tính của mọi người mà anh em sinh viên lại cứ nghĩ rằng đây là sự dàn
dựng của ông Diệm để thoán-nghịch.
Lúc đầu còn
từ-tốn, sau đó là loạn. Ảnh Bảo Đại bị kéo xuống và liệng ra vườn với những câu
hò-hét căm-thù, đả-đảo, truất-phế, mặt lợn.... Ông Diệm hoảng vía nhưng không
dám cản.
Đến chiều cũng ra
được quyết định, nhưng chưa thành văn-bản. Các ông nghị giải-tán và hẹn nhau
sáng hôm sau (30/4/55) sẽ tuyên bố trước công chúng ở tòa Đô-chánh vào lúc 10
giờ sáng. Riêng anh em sinh viên thì ngủ lại trong dinh vì cư-xá (ở đường Minh
Mạng, Chợ Lớn) đang trong vùng pháo kích của cả 2 bên.
** 30/4/55:
Khoảng 10 giờ
sáng, trước tòa Đô-chính của Thủ-đô Saigon, Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng (mới
thành lập hôm qua, và sau đó giải tán) long-trọng đọc Quyết Định (chứ không
phải yêu sách) trước đồng bào, đủ mọi thành phần, tề tựu đông đủ để nghe biến
động lịch sử.
Ø Hội Đồng
Nhân Dân Cách Mạng quyết-định:
- Truất-phế Bảo Đại (vì không
xứng đáng làm Quốc Trưởng).
- Giải tán Chánh Phủ Ngô Đình
Diệm do Bảo Đại thành lập.
- Ủy thác Chí Sĩ Ngô Đình Diệm
đứng ra thành lập Chánh Phủ để lãnh đạo quốc dân, chứ không phải là trưng cầu
dân ý và cũng không thấy nói quyền hạn tới đâu.
Sau đó phái đoàn
kéo nhau vào dinh Thủ Tướng Ngô Đình Diệm để thông-báo quyết-định này (khoảng
giữa trưa). Khi vào thì đụng ngay Tướng Vỹ (tổng tư lệnh Ngự Lâm Quân đóng ở Đà
Lạt là đất của nhà vua: Hoàng Triều Cương Thổ).
Ông Nhị Lang (phe
tướng Trịnh Minh Thế) rút ngay súng lục ra định bắn vì nghĩ là Tướng Vỹ vào
dinh để đòi quyền lãnh-đạo theo công-văn của Bảo Đại. Thực hư ra sao thì không
rõ, chỉ thấy ông Diệm lật đật chạy đến ôm ông Vỹ và xin mọi người đừng nóng.
Cuối cùng mọi việc đều được ông Diệm dàn xếp yên lành. Tướng Vỹ ra về
thong-thả.
** Không ngờ nhờ
quyết-định này cộng với tinh-thần bất khuất của Quân Đội Quốc Gia Việt Nam cũng
như của dân, người Mỹ quyết-định ủng hộ ông Diệm hết mình chứ không còn do dự
như trước nữa.
** Người Pháp bắt
ông Bảo Đại triệu hồi thủ tướng Ngô Đình Diệm không được nên tính dùng quân
Bình Xuyên làm đảo chánh để quay lại đô hộ như trước. Không ngờ quân dân đồng
lòng, Thủ Tướng anh minh nên đã đánh tan quân Bình Xuyên trong vòng một tuần lễ
mà quân Pháp phải án binh bất động.....Vì quân đội Quốc Gia Việt Nam đã uất lên
đến cổ khi nước Pháp ký hiệp định Genève với Việt Cộng để chia phần trên xương
máu của dân ta, nên sẵn sàng gây sự để tấn công đồn lính Pháp. Trong suốt thhời
gian đánh nhau với Bình Xuyên, Quân Pháp được lệnh cấm trại 100%, kiều dân Pháp
không dám ra đường.
Mất hậu thuẫn Bình
Xuyên nên nước Pháp bắt buộc phải trao trả độc lập trọn vẹn cho ta, rút quân về
nước; và Thủ Tướng Ngô Đình Diệm đã ra khỏi khối Liên Hiệp Pháp.
Nói rằng bất chiến
tự nhiên thành, không mất một viên đạn một giọt máu là không đúng.
Vì nếu Bình Xuyên
thắng thế thì ta nô lệ Pháp như xưa.
Đánh Bình Xuyên
cũng tổn thất chứ: Điển hình là Tướng Trịnh Minh Thế hy sinh giữa trận tuyến vì
bị Pháp bắn sẻ. Quân Đội Quốc Gia cũng đổ máu chứ.
Nói chung thì nhờ
sự kết hợp giữa tài chỉ huy của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, quyết tử của anh em Quân Nhân, cộng tác nhiệt tình của
đoàn quân Trịnh Minh Thế, khí thế chống Cộng và diệt Thực dân của người dân nên
mới tạo được kỳ tích Phù Đổng tái thế.
Ngoài ra cũng phải
kể công đức của ông Bảo Đại trong khi bị Pháp quản thúc; nếu không khéo xử thì
mất đầu như vua Duy Tân.
Ø Décembre
năm 1954, tướng Không Quân Nguyễn Văn Hinh, Tư Lệnh Quân Đội Qốc Gia Việt Nam, xin
Quốc Trưởng cho phép dẹp Thủ Tướng Ngô Đình Diệm về tội lạm quyền. Quốc Trưởng
triệu qua Pháp đẻ nghe báo cáo, sau khi nghe báo cáo thì Quốc Trưởng cầm chân
Tướng Hinh ở lại Pháp và bổ nhiệm tướng Tỵ lên thay thế
Ø Ngày
30/4/55 Tướng Vỹ, Tư Lệnh Ngự Lâm Quân đóng ở Đà Lạt xin Ngài cho Đảo Chánh vì
các Tướng trong Quân Đội quốc Gia Việt Nam về phe Thủ Tướng Ngô Đình Diệm. Quốc
Trưởng gọi về Pháp để hội ý, sau đó bãi nhiệm và giải tán lính Ngự Lâm Quân;
đồng thời trao trả vùng Tây Nguyên (Hoàng Triều Cương Thổ) về với đất mẹ.
Ø Thủ
Tướng Ngô Đình Diệm tổ chức trưng cầu dân ý để xem có muốn truất phế Hoàng Đế
Bảo Đại hay không, thì Ngài im tiếng để muốn làm gì thì làm.
Ø Sau khi
bị truất phế thì Ngài vẫn cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng như người kế vị là
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu mượn miễn phí tòa nhà (immeuble) ở 89 Avenue de
Villiers Quận 17 ở Paris làm văn phòng tùy Viên Quân Sự.
Sự thể như sau: Sau khi
ký hiệp định vịnh Hạ Long (5 juin 1948) thì Quốc Gia Việt Nam phải đặt tòa Đại
Sứ ở Paris, nhưng nước nghèo không có tiền thuê nhà nên Ngài cho mượn (miễn
phí) tòa nhà đó.
Đến khi dành dụm
thì mua tòa nhà ở 45Bis cùng phố là tài sản của dân tộc. Đến khi mất nước ngày
30/4/75 thì Việt Cộng đòi căn nhà đó; nhưng Ngài lên tiếng là nhà của Ngài nên
chúng không lấy được (có thể kiểm tra bằng nhật báo FIGARO vào thời điểm đó.....Lúc
đó soạn giả mua báo FIGARO hàng năm nên biết chuyện (có thể các báo khác cũng
đăng).
Vậy thì nói là:
1.
Ngài nghèo đói nên phải lang thang ở Hương
Cảng là không đúng. Có lẻ Ngài là người tù giam lỏng nếu về Pháp nên Ngài ở lại
Hương Cảng chi tiêu tốn hơn là về Pháp, ở đó Hoàng Hậu Nam Phương cũng có tài
sản kếch sù gửi để Ngài tiêu vậy.
2.
Nói là ông Ngô Đình Diệm ăn cháo đá bát,
trước khi xin chức Thủ Tướng thì có quỳ lạy Hoàng Đế, nay lại trở mặt là nói
theo trí tưởng tượng đó thôi.
Vì ngay
khi về nhậm chức thì sắc lệnh đầu tiên là Ngài tuyên bố: Trẫm không phải là
Thiên Tử nên bãi bỏ tục lệ lạy vua mất nhân vị. Bãi bỏ luôn tục lệ tuyển Cung
Phi, phong ngay chức Hoàng Hậu cho bà vợ theo đạo Thiên Chúa chối bỏ miếu
đường.....nghĩa là ai theo đạo của người đó. Đây là tinh thần cởi mở rất đáng ca
ngợi, vinh danh.
3.
Trong cuốn Dragon d'Annam thì Ngài có nói
là chính Ngài yêu cầu ông Diệm lật đổ chế độ Quốc Trưởng để dễ bề thống nhất
lòng dân thì mới chống nổi Cộng Sản Quốc Tế.
Ngài
đâu có ham chức Vua trong khi Ngài không đủ khả năng làm vua. Vì thế bên ngoài
thì làm rùm beng để Ngài không bị Tây ép buộc, bên trong thì vẫn kính nể nhau:
Tài sản của Hoàng Tộc vẫn được bảo vệ, sinh mạng chẳng ai bị đe dọa. Cần giúp đỡ
thì Ngài vẫn cho mượn tòa nhà tùy viên quân sự như xưa, Tây Mỹ không ai bị mất
mặt cả ; thật là khéo xử, êm ấm mọi bề.
Ø Thiết
nghĩ một vị vua bù nhìn mà hành xử khôn khéo như vậy thì thật là đáng phục,
nhất là lại không có ai cố vấn cả, xung quanh đều một lũ nịnh thần thì Tây mới
dùng.
Sau khi lấy lại
chủ quyền thì Thủ Tướng Ngô Đình Diệm tổ chức cuộc trưng cầu dân ý, mà chỉ có
một bên lên tiếng bôi nhọ, nạn nhân không lên tiếng.
Nếu có lăng nhục
thì đó chỉ là một kế để Ngài yên thân mà không bị người Pháp hay vợ con quấy
rầy. Đặt mình vào trường hợp này như cá nằm chốc thớt thì ta có thể làm gì hơn
được không? Hớ hênh một chút là mất mạng như chơi.
Các đời thủ tướng[sửa] Xem thêm: Tổ chức
chính quyền Quốc gia Việt Nam
Quốc gia Việt Nam theo hình thức quân chủ lập hiến
với nguyên thủ là Quốc trưởng Bảo Đại.
6 TháVề mặt hành pháp có chức
vụ Thủ tướng, được chỉ định bởi Quốc trưởng và chịu trách nhiệm trước Quốc
trưởng.
|
Thứ tự |
Tên |
Từ |
Đến |
Chức vụ |
|
|
Thủ tướng lâm
thời |
|||
|
1 |
Kiêm nhiệm Thủ tướng |
|||
|
2 |
Thủ tướng |
|||
|
3 |
Thủ tướng |
|||
|
4 |
Thủ tướng |
|||
|
5 |
Thủ tướng |
|||
|
6 |
Thủ tướng |
Ngày
1ng Sáu năm 1954 Quốc trưởng Bảo Đại bổ nhiệm Ngô Đình Diệm làm thủ tướng trong
khi ở Genève các phe tham chiến đang thương thuyết tìm một giải pháp cho cuộc
chiến ở Đông Dương.
Sang đầu Tháng Bảy danh sách Nội các như sau :[44]
|
Thành phần chính phủ 07.1954-10.1955 |
|
|
Chức vụ |
Tên |
|
Thủ tướng |
Ngô Đình Diệm |
|
Quốc vụ Khanh |
|
|
Tổng trưởng
Ngoại giao |
|
|
Tổng trưởng
Canh nông |
|
|
Tổng trưởng Tài
chánh và Kinh tế |
|
|
Tổng trưởng
Công chánh và Giao thông |
Trần Văn Bạch |
|
Tổng trưởng
Giáo dục |
Nguyễn Dương
Đôn |
|
Tổng trưởng Lao
động và Thanh niên |
|
|
Tổng trưởng Y
tế và Xã hội |
Phạm Hữu Chương |
|
Bộ trưởng Phủ
Thủ tướng |
|
|
Bộ trưởng Quốc
phòng |
Lê Ngọc Chấn |
|
Bộ trưởng Nội
vụ |
|
|
Bộ trưởng Thông
tin |
Lê Quang Luật |
|
Bộ trưởng Tư
pháp |
|
|
Phát ngôn Viên
Phủ Thủ tướng |
|
³
Trắc
nghiệm:
1) Nói về sách lược của Giài Pháp Bảo Đại 3
bước – Ai là nguời đẻ ra nó ?
2) Hãy luận về Sách lược giải pháp Bảo Đại,
lợi hại ra sao?
3) Sự khác biệt giữa Hoàng Đế Bảo Đại và Quốc
Trưởng Bảo Đại ra sao?
4) Quốc Kỳ Quẻ Càn: Ai là người đề nghị mẫu
cờ? Ai là người lựa chọn màu cờ? Ai là người chung quyết để thành Quốc Kỳ?
5) Ai huấn luyện Quân Đội Quốc Gia Việt Nam?
6) Ai là người chi viện cho đoàn quân Quốc Gia
Việt nam?
7) Quân Đội Quốc Gia có phải là tay sai của
thực dân Pháp hay không?
8) Quân Đội Quốc Gia Việt Nam có công gì
trong việc đuổi Thực Dân Pháp về nước băng đường lối ngoại giao?
9) Hãy kể những thành phần có công trong việc
đòi lại chủ quyền sau hiệp định Genève?
10)Hãy nói những tồn thất trong việc đòi lại
chủ quyền trong tay Thực Dân Pháp?
11)Có người nói rằng Thực Dân Pháp ký Hiệp
Định Genève là để rút chân ra khỏi chiến tranh trong danh dự có đúng hay không?
tại sao?
12)Tại sao Quân Đội Quốc Gia Việt Nam yêu cầu
Pháp rút quân về tự mình đảm trách chiến trường mà Pháp lại từ chối và ngáng
cẳng phe Quốc Gia ở Hội Nghị Genève?
13)Trên pháp lý thì người Pháp không can dự
chi đến chiến tranh Việt Nam, vì họ đã trao trả chủ quyền cho ta; vậy họ ký
Hiệp Định Đình Chỉ Chiến Sự tại Việt Nam với tư cách gì? Có giá trị hay không?
14)Nói rõ sự khác biệt giữa Hiệp Đình Đình
Chiến với Hiệp Định Đình Chỉ Chiến Sự?
15)Tại sao thông cáo chung lại không có ai ký
tên cả? Vậy bản văn có giá trị hay không? Nếu có thì tới mức độ nào?
16)Ai là người vi phạm hiệp định đình chỉ
chiến sự?
17)Lực Lượng Bình Xuyên đấu tranh cho ai? Hãy
kể rõ những thành phần tham dự để tiêu diệt lực lượng này, vô hiệu hóa sự trở
lại của Thực Dân Pháp.
18)Thủ Tướng Ngô Đình Diễm do Quốc Trưởng Bảo
Đại chỉ định, đã làm cuộc truất phế ông, xóa bỏ chế độ Quốc Trưởng mà tại sao Quốc Trưởng lại im hơi lặng tiếng?
19)Truất
phế Bảo Đại:
Người ủng hộ thì nói rằng phải thay đổi
thể chế theo ý dân để kết hợp lòng người thì mới đủ sức diệt Cộng.
Còn Việt Cộng thì rêu rao là ông Diệm ăn cháo
đá bát, trước khi về thì vào quỳ lạy Hoàng Đế khi được tin dùng thì lại thoán
nghịch.
Xét rằng: Tục lệ Tế sống đã được Ngài ban
chiếu bãi bỏ ngay từ năm đầu về làm vua bù nhìn (19 tuổi), và đó là sắc lệnh
đầu tiên khi Ngài có quyền.
·
Lúc
đó chỉ định ông Ngô Đình Diệm giữ chức Thủ Tướng thì cá nhân ông Bảo Đại có còn
là Hoàng Đế hay chỉ là Quốc Trưởng thôi?
·
Hãy
bình luận về cuộc truất phế này nên hay không? Lợi hay hại?
----------------------------------------





0 commentaires:
Enregistrer un commentaire
Abonnement Publier les commentaires [Atom]
<< Accueil