T23 – PHÙ ĐỔNG TÁI THẾ / SUY KIM
T23 – PHÙ ĐỔNG TÁI THẾ / SUY KIM
Livestream (19.03.2021)
THẢO LUẬN CÁC GIẢI PHÁP
GIÀNH QUYỀN TỰ CHỦ
soạn gỉả: Hoàng Đức Phương
CẦU HIỀN:
Nhóm Nhân Văn Việt
Tộc xin được hân hạnh giới thiệu với quý vị chương trình tu luyện để thành
người Việt Tốt đáp ứng cho cuộc sống hiện tại của dân Việt ở Hải Ngoại cũng như
ở trong nước. Chương trình sơ khởi đã có nhưng còn thiếu đội ngũ Giảng Huấn
Viên Việt Tộc và Phương Tiện Truyền Bá.
·
Các bài biên khảo để ở link : http://nhanvanviettoc.blogspot.com
·
Các bài Giáo Khoa để ở link: http://vanhoathuanviet.blogspot.com
-
Các bài
đều đánh số VHV hay TNT (lớp học Văn Hoá Thuần Việt hay Radio Tiếng Nước Tôi)
·
Tất cả các bài ở 2 links này đều thuộc tài
sản dân tộc, chúng tôi không giữ bản quyền vì: Không phải vì nghèo mà người
Việt không được quyền biết đến Lịch Sử và Hào Khí của Tổ Tiên, xin quý vị tiếp
tay phổ biến.
·
Vì muốn con em chúng ta sinh trưởng ở hải
ngoại biết đến Văn Hóa Rồng Tiên, Tư Tưởng Lạc Hồng và Lịch Sử dân Việt một
cách trung thực, xin các vị Hiền Tài hãy chuyển những bài Giáo Khoa sang ngoại
ngữ và gửi về cho chúng tôi để in ra sách khổ A5 rồi phổ biến: Địa chỉ nhận bài
ngoại ngữ: vuvietnhan532@gmail.com
Xin lưu ý quý vị là sách viết về Lịch Sử
dân Việt soạn trước năm 1975 và dưới Triều Đại Việt Cộng đều bị bóp méo một
cách rất tinh vi cần cho nhu cầu Chánh Trị để phục vụ cho quyền lợi của Thực
Dân Pháp và Cộng Đảng Nga và Tàu; vậy khi dùng những tài liệu này thì nên thận
trọng; mặc dù người viết là các nhà đại khoa bảng người Việt như cuốn Sử của cụ
Trần Trọng Kim mà chúng tôi đã chứng minh tinh thần Yếm Thế, Tự Ti và Vọng
Ngoại rất nguy hiểm cho sự tồn vong của nòi Việt.
Để giải quyết nhu
cầu này, chúng tôi đã hướng dẫn cách tiếp cận tư tưởng người xưa qua di vật và
cách đọc Thông Điệp trong các chuyện Huyền Thoại cùng với cách thẩm định giá
trị của một tài liệu do chính nhóm của chúng tôi đã tìm thấy trong thời gian
nghiên cứu. Nhờ đó chúng ta có thể đi thẳng vào Việt Sử. Phương Pháp mới tìm ra
này đã được để trong cuốn: Bạch Hóa Lịch Sử Huyền Thoại bằng di vật của người
Văn Lang. Bài để ở link Giáo Khoa: http://vanhoathuanviet.blogspot.com
Ban Học Vụ kính báo.
ĐÔI LỜI PHI LỘ:
Nhóm Nhân Văn Việt
Tộc của chúng tôi thiết nghĩ là:
1.
Dân Tộc vạn đại, Quan Lại nhất thời.
2.
Có dân thì mới có vua quan, vua không dân
là vua ô nhục, vua nô lệ ngoại bang.
3.
Lịch sử đã chứng minh: Dân tộc tồn tại
trong vinh quang thì tất cả còn ngửa mặt nhìn đời; dân tộc sống leo lét như
ngày hôm nay thì tất cả đều tủi nhục như nhau. VUA QUAN tự sát trước, dân sẽ từ
từ chết theo sau. Vì: Sống tủi làm chi đứng chật trời! (Phan Bội Châu)
Tình hình ngày hôm
nay rất bi đát, thiết nghĩ những ai còn lý trí và lương tâm thì nên ngồi lại
với nhau để chung đầu góp ý tìm lối thoát cho dân tộc; dù quá khứ ra sao thì
cũng nên độ lượng bao dong cho nhau, miễn là biết hồi tâm trở về với chánh nghĩa của dân tộc; đó là ý nghĩa của danh từ HỒI CHÁNH.
Bài này chỉ là gợi
ý, khơi mào để các sỹ phu cùng nhau đóng góp và thảo luận để đưa ra một sách
lược hữu hiệu được toàn dân hưởng ứng và phụ họa, mà sách lược này có thể hoàn
toàn khác với ý kiến ban đầu của chúng tôi đề nghị.
Mục tiêu của giải
pháp là giành quyền tự chủ, xây dựng tương lai cho con cháu nhờ; nhất là đừng
hy sinh xương máu dại dột như thế hệ 1945, lăn cổ ra chết để xây giấc mộng Đại
Đồng Thế Giới, tự đặt mình làm nô lệ cho Nga Sô và Tàu Cộng. Nay tổng kết: Độc
lập chưa có, tự do cũng không, 4 triệu người chết, 10 triệu người tàn phế mà
thế hệ đương thời phải trả gánh nợ này rồi mới vươn lên được. Còn không trả nổi
thì sẽ tiêu vong!
Tại sao có lý luận
nghịch lý này mà thế hệ 1945 lại hăm hở kéo cả dân tộc xuống hố? Xét cho cùng,
nguyên nhân là LẠC HỒN DÂN VIỆT; vậy
thì thế hệ ngày hôm nay có còn lạc bước hay không mà sao cả thế giới đã ra khỏi
chế độ Cộng Sản mà dân ta vẫn loay hoay chưa ra nổi? Đây là điều mọi người phải
suy nghĩ nghiêm túc và tự nghiêm khắc với chính mình để quyết tâm tìm ra cho
được một lối thoát.
PHÙ ĐỔNG ĐÃ TÁI THẾ 1955
Tại sao lại không
phải năm nay, 2019?
Năm 1954 thế giới
đã đưa dân Việt ra làm vật Tế Thần trong hội nghị Genève ngày 20/7/1954. Phần vì NHỤC, phần vì UẤT nên thế hệ 1955 đã nhất tề đứng lên tự tạo
cho mình sức mạnh kết hợp của bài học bó đũa: Dẹp tan Bình Xuyên, đá đít Thực
Dân, Giành Quyền Tự Chủ là do sự biết kết hợp giữa cậu bé 3 tuổi là Quân Đội
Quốc Gia Việt Nam dưới quyền lãnh đạo của Quốc Trưởng Bảo Đại, các sỹ phu đương
thời và toàn thể đồng bào tham chiến để ổn định tình thế, cứu nguy dân tộc.
NOI GƯƠNG NGƯỜI XƯA (1955)
Phù Đổng Tái Thế năm 2019?
Năm nay 2019, tình
hình thế giới biến chuyển mau lẹ như năm 1945. Học hỏi kinh nghiệm người xưa,
chúng ta quyết chớp thời cơ để lật đổ chế độ công Sản, đá đít bọn Tàu về nước ,
ổn định tình thế và xây dựng Dân Chủ Phân Quyền trong xã hội đa đảng, toàn dân
tham gia việc nước.
Thành quả này phải
làm trước khi thế giới mang dân ta ra làm dê tế thần vì quyền lợi của họ như
năm 1954. Không phải đồng bào Hải Ngoại không làm được mà là chưa biết cách làm
đấy mà thôi.
Ø
Nếu thờ
ơ thì con cháu chúng ta sẽ mang họa và mối nhơ này ngàn đời cũng khó phai.
Vì nhận thấy đây
là việc trọng đại của tất cả các sỹ phu, cùng nhau thảo luận để đưa ra đề án.
Chúng tôi chỉ là người đề xướng và mong rằng mọi người sốt sắng tham gia công
tác này để mỗi người đóng góp phần mình cho việc nước, tiết kiệm xương máu cho
thanh niên nam nữ ngày hôm nay.
Ø
Hãy tĩnh tâm nghĩ lại xem: Có phải Quốc Nội Tiêu Vong thì Hải Ngoại
Bơ Vơ không?
õ
Để cho
thảo luận dễ dàng, chúng tôi chia đề tài ra là 5 phần tuần tự như sau:
T22 : Phù Đồng Tái Thế / LUẬN CỔ
Phần 1 : Tổng Quan /Luận Cổ (ngẫm chuyện xưa)
Phần 2 : Thảo Luận / Yếu tố
cần phải có để dân Việt tồn tại trong vinh quang
T23 : Phù Đồng Tái Thế / SUY LIM
Phần 3 : Thẩm Định / Biến động chánh trị hình
thế giới
Phần 4 : Thảo Luận / Các
Phương Án Thoát Hiểm + điều kiện cần và
đủ để thực thi
Phần 5 : Thực Hành / Bắt Tay Vào Việc
Chú ý về cách dùng ngôn từ cho rõ nghĩa:
·
HẢI là vùng
biển nằm trong đất liền (MER, SEA).
·
DƯƠNG là
vùng biển bao quanh đất liền (OCEAN).
·
HÀ là con
sông có sóng dữ thuyền bè coi chừng bị lật.
·
GIANG là con
sông ít sóng lớn, an ninh trong di chuyển.
Thủy Binh rất cần
những chi tiết này để phòng ngừa nguy hiểm; không những vậy còn cần phải biết
lòng sông nông sâu ra sao, rộng hẹp như thế nào, mực nước lên xuống theo ngày
giờ (tuần trăng hay mùa mưa ngập lụt ….).
Còn dân thường hay
lẫn lộn danh xưng. Nay chúng ta nghiên cứu đề án thoát hiểm thì nên dùng ngôn
từ cho đúng cách của người chuyên ngành thủy lợi. Thay vì gọi cụt ngủn SÔNG thì
nên gọi CON SÔNG , hay BIỂN thì nên gọi VÙNG BIỂN cho rõ nghĩa, không những cho
người đọc mà còn nói lên sự hiểu biết của mình nữa.
Bài số T23 ngày 19/3/2021
Phù Đổng / SUY KIM
PHẦN 3 : BIẾN ĐỘNG (chánh trị Thế giới)
DỰ ĐOÁN:
ình hình thế giới
sẽ biến động bất ngờ trong năm nay (2019) mà chúng ta phải lên Chương Trình
ngay bây giờ thì mới tránh được cảnh dê tế thần như hội nghị Genève 20/7/1954
mà hậu quả là ngày 30/4/1975 làm dân ta thiệt hại khoảng 4 triệu thành phần ưu
tú chết trên chiến trường bằng súng đạn của ngoại bang ban phát để anh em cùng dòng máu Lạc Long tự giết nhau, và
khoảng 10 triệu người tàn phế mà con cháu chúng ta, cũng dòng máu Lạc Long, phải gánh chịu thì làm gì còn khả năng để
thăng tiến đây? Nếu không giải quyết xong gánh nặng xã hội này thì rất ít thy
vọng thoát khỏi cảnh tiêu vong. Hai chữ Việt Nam chỉ còn vang bóng, rồi im lìm chết trong bóng tối.
Do đó chúng tôi
rất mong các vị sỹ phu đương thời hãy ngồi lại cùng nhau mở diễn đàn đi tìm một
giải pháp để tiết kiệm xương máu cho thế hệ trẻ đươg thời. Đừng cả vú lấp miệng
em để gân cổ nói lấy được trong khi ngụy biện chỉ đánh lừa được bộ óc thiếu suy
luận chứ đâu có đánh lừa được thực tế. Hãy dẹp bỏ ý thức hệ và hận thù thì mới
có thể chung đầu góp ý tìm ra lối thoát tốt nhất để thu hồi được Tự Chủ mà
không phải hy sinh xương máu một cách bừa bãi như thế hệ 1945.
Sống trong thế kỷ
điện toán, chúng ta có diễn đàn tại sao lại xa lánh chánh trị trước nguy cơ Hán
Hóa của dân tộc?
Ø
Rất
mong các sỹ phu còn trái tim Việt sốt sắng tham gia.
Dưới
đây chỉ là phần phân tích và đề xướng của nhóm chúng tôi đưa ra để khơi mào cho
cuộc thảo luận. Lẽ dĩ nhiên là ý kiến sơ khởi còn nhiều thiếu sót, sơ hở và
nhầm lẫm.
Sau khi đem ra
thảo luận thì chắc chắc dân Việt sẽ có nhiều Phương Án khác nhau; Dĩ nhiên là
Phương Án nào cũng có cái lợi và cái hại của nó. Và chúng ta sẽ chọn Phương Án
tốt nhất để cùng nhau thi hành cho đồng bộ và hỗ tương cho nhau.
MỤC TIÊU:
Mục tiêu là lật đổ
chế độ Việt Cộng, đuổi Tàu Cộng về đất Tàu, giành quyền Tự Chủ cho dân ta. Dựa
vào biến động chánh trị thế giới vào năm nay (2019) để tạo thế Phù Đổng Tái Thế
như năm 1956.
Vậy thì
chúng ta phải thảo luận ít nhất là 3 khâu sau đây:
A.
ĐO GĂNG
GIỮA MỸ VÀ TÀU:
Sự quan
trọng đối với chúng ta là: Bắc Kinh chết hay Què chứ không phải Mỹ thắng hay
thua.
B.
PHƯƠNG
ÁN CHỚP THỜI CƠ:
Tàu Què
thì Việt Cộng ra đi, vậy chúng ta có các Phương Án gì để giành tự chủ không?
·
Và trong đó Phương Án nào tốt nhất?
C.
CHƯƠNG
TRÌNH HÀNH ĐỘNG (bắt tay vào việc):
Phương
án chọn xong thì chúng ta phải bắt tay ngay vào việc như thế nào?
·
Phần nào làm trườc, phần nào làm sau, các
phần nào phát triển song song?
²
ĐO GĂNG GIỮA MỸ VÀ TÀU:
ƯU ĐIỂM VÀ NHƯỢC ĐIỂM CỦA MỸ:
Kinh tế phát
triển, dân bớt thất nghiệp, đồng minh kiêng nể vì có lợi cho họ, nhưng nội
chính bất an. Nhóm Dân Chủ phá đám, di dân ồ ạt. Tùy tài ổn định nội chính của
Tổng Tống Donald TRUMP để tránh các phong trào ngáng cẳng nhau.
Cuộc
chiến thương mại chỉ là nắn gân nhau thôi. Muốn đánh Tàu thì có nhiều cách:
Ø
Chiến tranh khoanh vùng để Tàu yếu đi mà
Mỹ có thể kiểm soát được chiến trường.
Ø
Chiến tranh toàn diện để đi vào phiêu lưu
mà Mỹ không thể kiểm soát được. Cuốn theo chiều gió thì rất nguy hiểm.
Ø
Ngoài ra còn phải đối phó với yếu tố thứ
ba là NGA và HỒI GIÁO (IRAN) can thiệp.
Chúng
tôi nghĩ rằng:
·
Mỹ sẽ chọn chiến tranh khoanh vùng và dùng
kế Dương Đông Kích Tây để trách phong trào Phản Chiến do gián điệp Tàu gây ra
như trong chiến tranh Việt Nam.
·
Mỹ sẽ làm cho TÀU què chứ không banh thây
để tránh sự can thiệp của NGA và HỒI GIÁO, nhưng vì TÀU vụng xử nước banh xác
là ngoài dự tính của MỸ.
·
Nếu Mỹ thua là vì nội chính rối loạn nên
sẽ banh thây như Liên Sô khi trước.
ü
Trường hợp Mỹ banh thây thì đó là tai họa
cho cả nhân loại, chúng tôi chưa đủ khả năng để lạm bàn.
ü
Trường hợp TÀU banh xác cũng chưa dám lạm
bàn.
Chúng tôi chỉ lạm
bàn TÀU QUÈ không đủ sức chế ngự các chư hầu như trước thì ta thoát ra bằng
cách nào mà thôi.
Trong trường hợp này thì chúng tôi
dự đoán là:
1.
Mỹ chỉ giúp phưong tiện và làm hậu thuẫn,
còn mũi xung kích là thân xác của các đồng minh. Trong trường hợp này thì Mỹ sẽ
không cướp đất của Đồng Minh mà là liên kết đấu tranh chống kẻ thù chung là Tàu
Cộng.
2.
Thế
đánh: Vặt hết chư hầu của Bắc Kinh sau đó kêu gọi đầu hàng
có lợi hơn là đánh… Còn trí trá thì phải đánh.
3.
Trước khi đánh thì tạo vòng vây:
a. Quanh
vùng biển NAM HẢI và ĐÔNG HẢI; tạm gọi là Vòng
Đai Ấn Độ:
Việt Nam có ưu thế nếu chúng ta biết cách
khai dụng; sau đó gia nhập Vòng Đai Ấn Độ.
Còn không thì Dân
Việt sẽ làm vật Tế Thần như Hiệp Định Genève năm xưa (20/7/1945), tương lai mờ
mịt. Cái này tùy thuộc vào các Sỹ Phu đương thời nhất là các sỹ phu Hải Ngoại
vì họ có Phương Tiện để làm Quốc Tế Vận dễ dàng hơn quốc nội.
b. Mỹ huấn
luyện đoàn quân Giải Phóng cho dân Tây Tạng và dân Tân Cương để làm nội lực. Mỹ
chỉ dùng luật nhân quyền để buộc Bắc Kinh phải từ bỏ chế độ bành trướng đất
đai; còn không thì Bắc Kinh sẽ bị tứ bề thụ địch, khó mà chống nổi.
c. Gây
chia rẽ nội bộ và tạo nội chính bất an. Dân Tàu sống dưới chế độ Bạo Chúa,
người dân là Thần Dân (thần là thần phục Bạo Chúa tức dân nô lệ).
Người
dân làm ngày nào thì xào ngày ấy, thất nghiệp thì đói. Đói thì làm loạn đòi Tự
Trị. Do đó làm sập kinh tế là đòn cao tay ấn.
d. Thừa
thắng làm tiếp, đòi đôc lập cho các vùng đất khác nhự Nội Mông, Mãn Thanh,
Giang Nam (Ngô), Lưỡng Quảng và Vân Nam (Việt) và Tứ Xuyến cho người Sở…Rút cục
nước Tàu là cương vực nhà CHU
ƯU
ĐIỂM VÀ NHƯỢC ĐIỂM CỦA TÀU:
TỔ CHỨC XÃ HỘI:
Nước Tàu theo chế
độ BẠO CHÚA, người dân chấp nhận thân phận nô lệ..Mọi sáng kiến khoa học đều bị
giết chết nên xã hội không tiến được. Phát minh khoa học là kẻ thù của chế độ
Bạo Chúa coi dân là nô lệ, đất đai là sở hữu của riêng mình con người là súc
vật có thể mua bán được. Thế lực Bạo chúa rất mạnh nhưng đất nước nghèo vì
thiếu phát triển, người dân ngu đần nên hậu quả là chậm tiến.
-
Cộng tác viên của bạo chúa được gọi là BỀ
TÔI (Hạ Thần, Hạ là dưới Bạo Chúa, Thần là thần phục Bạo Chúa).
-
Người dân thì gọi là Thần Dân (tức dân nô
lệ).
-
Đất đai thun dãn tùy theo sức mạnh của Bạo
Chúa.
-
Lịch Sử đất Tàu (nay ta gọi là HOA LỤC):
Nước
Tàu thì có nhưng dân tộc TÀU thì không có. Giống như nước Đông Pháp thì có
nhưng dân tộc Đông Pháp thì không có. Ở đó chỉ có 3 dân tộc bị trị là Việt,
Miên và Lào và chia làm 5 xứ qua lại phải có thẻ thông hành vì 5 đạo luật khác
nhau do Paris quản trị: Thống nhất Lãnh Thổ nhưng không thống nhất lòng người.
Nước
Tàu ngày hôm nay cũng vậy, gồm 14 chủng tộc khác nhau, nói tiếng khác nhau, văn
hóa khác nhau bị gô cổ bởi bạo lực của Bạo Chúa TÀU CỘNG ở Bắc Kinh. Có tiếng
nói nhưng không có chữ viết theo thổ âm nên tiếng nói bị thúi chột, tư tưởng
không phát triển được.
Bắc
Kinh là kinh đô hành chánh của Minh Thành Tổ (1402-1424) di đô từ Nam Kinh lên
Bắc Kinh. Thành mang tên là Kim Lăng do kiến trúc sư người Việt tên là Nguyễn
An và 100.000 lao nô người Việt bị bắt bởi Trương Phụ sang xây thành. Phần lớn
đều bị thiến vì Minh Thành Tổ muốn tiêu diệt dân Việt.
Nhà
MINH (chữ Tàu là MIN) là người Thiều Châu (vùng Mân Việt). Trước đó kinh đô ở
nơi khác, lúc đầu là nhà Chu ở Tây An, nhà Tần ở Hàm Dương, nhà Tây Hán đổi Tây
An thành Tràng An, nhà Đông Hán ở Lạc Dương ….. Điểm này chứng tỏ là cương vực
đất Tàu thun dãn tùy thời. Danh từ TÀU do Triệu Đà đặt tên cho lũ Bạo Chúa
ngông cuồng reo rắc chiến tranh vào năm 182BC, chứ không phải Thần Dân
-
Dân Tàu có nhiều chủng tộc và nhiều thứ
tiếng khác nhau; nhưng không một dân tộc nào có quyền có chữ viết theo thổ âm
của mình cả nên tiếng nói không phát triển được; do đó 80% mù chữ và sống trong
thời trung cổ, thời đại đồ đồng (221BC, thời Tần Thủy Hoàng : 259-210BC).
-
Chữ viết hiện nay bắt nguồn từ thời Tần
Thủy Hoàng, ông ta chọn một trong khoảng chục loại chữ đương thời là CHỮ QUAN
THOẠI, nghĩa là chữ của Bạo Chúa mà mọi người đều phải học ngoại ngữ này.
Đó là
chữ tượng hình và tượng ý. Các thứ chữ Tượng Thanh và các loại chữ còn lại bị
cấm không đưọc viết với lý do là không cần vì có thể BÚT ĐÀM với nhau được. Bút
Đàm là dùng chữ viết để trao đổi tư tưởng giống như người vừa câm vừa điếc vậy.
Quan trọng hơn nữa là chiếu chỉ của Bạo Chúa không cần phải thông dịch sang tiếng
địa phương.
-
Chữ Quan Thoại có nhiều điểm hay, nhưng nó
xóa bỏ mọi cách sống và cách suy nghĩ của các dân tộc chỉ biết sống và suy nghi
theo chỉ thị Bạo Chúa.
Do đó
mới có nạn: Khử Tịch (nhà Chu, hủy diệt gốc gác nhà Thương), đốt sách giết học
trò (nhà Tần), … Tứ Khố Toàn Thư (nhà Thanh) và Cách Mạng Văn Hóa thời Mao
Trạch Đông (1949) tức là xóa bỏ cách sống và cách suy nghĩ khi trước mà phải
học tập theo Tư Tưởng Mao và sống tập
thể để MAO dễ đàn áp. Tiêu chuẩn mỗi người/2m²
-
Để xóa luôn nguồn gốc nhà TẦN nên Mao gọi
chữ Quan Thoại là chữ PHỔ THÔNG. Vì muốn xóa bỏ oai linh nhà Tây Sơn nên Mao
đổi Ải Nam Quan thành Mục Nam Quan.
-
Vì sợ Quang Trung đòi lại đất Bách Việt
(tức Nam Việt của Triệu Đà) nên vua Càn Long phong cho Quang Trung chức Hoàng
Tử và làm lễ ôm gối với ý nói rằng: Bố Con đoàn kết, con đừng đánh bố nhe, vì
nhà Thanh là ngoại chủng xâm lăng đất Tàu. Cũng chưa yên nên vội xây điếm canh
biên giới mang tên là Ải Nam Quan, có nghĩa là đường biên giới phía Nam của Bố
đến đây là hết (Ải là vùng hiểm địa, đang to thắt lại, Nam là phía Nam, Quan là
đường biên giới: Bế Quan Tỏa Cảng)
-
Chữ Tàu hiện nay có khoảng 10.000 đến
12.000 chữ khác nhau phải nhận diện. Bộ óc thông thái chỉ nhớ được tối đa 8.000
chữ; nhiều quá thì hóa điên, mắc bệnh NGỘ CHỮ.
Người
giỏi chỉ nhớ được khoảng 3.000 chữ là đủ để tham gia chánh quyền, thảo luận mọi
vấn đề.
Nhưng
dân thường chỉ nhớ khoảng 200 đến 300 chữ là đủ dùng cho sinh hoạt hàng ngày.
Người
nông dân làm việc chưa đủ ăn nên chỉ biết khoảng vài chục chữ là giỏi rối. Như
vậy thì làm sao mà nâng cao dân trí được đây?
-
Chế độ Bạo Chúa chia xã hội thành 2 giai
cấp: Thống trị và Bị Trị, do đó dân Tàu không thể phát minh khoa học được.
Vì Bạo Chúa luôn luôn cần cần cai
trị bằng chánh sách ngu dân để bảo vệ uy quyền của mình; nên dân TÀU sống trong
lạc hậu. Lịch sử đất Tàu đã chứng minh điểm này.
Ø Nếu
Tổng Thống TRUMP đánh đúng huyệt thì chúng sẽ banh thây, còn đánh võ mù thì
chúng thống trị thế giới.
Xét như vậy thì:
Giai cấp lãnh đạo
giàu; nhưng nhân dân nghèo đói.
Nên muốn chống
người dân nổi loạn thì phải:
1.
Dùng bạo lực để trấn áp.
2.
Cho bọn thần dân công ăn việc làm chỉ đủ
sống qua ngày.
3.
Luôn luôn phải gây chiến tranh để bóc lột
và đàn áp cho dễ.
Thời gian trôi
qua, sau những vụ trấn lột thì bọn TÀU CỘNG đã phát triển tối đa quân sự và
kinh tế, nên cần phải gây chiến.
Nếu Mỹ không khéo
làm thì vô tình đẩy chánh nghĩa vào tay Tàu Cộng dưới hình thức nạn nhân của Đế
Quốc Mỹ nên nhân dân đói nghèo. Từ đó chúng chiêu mộ binh lính và dùng chiến
thuật cố hữu có từ ngàn xưa là: LẤY THỊT ĐÈ NGƯỜI.
TÓM LẠI:
1.
Bạo Quyền Bắc Kinh đang muốn gây chiến để
người dân quên cảnh bị bóc lột; nhưng lại muốn ở thế tự vệ để có chánh nghĩa
thì mới thống trị được cả thế giới vào năm 2025 tới. Đó là chương trình: Một
Thế Giới, một nước Tàu bằng sách lược "một
vòng đai, một con đường" để chiêu dụ đồng minh.
2.
Thế giới đang muốn triệt hạ Tàu nhưng chưa
có Phương Án nào cả.
3.
Mỹ thì ở cái thế suy sụp, nợ ngậm đầu nên
phải tìm cách phục hồi vị thế như xưa.
4.
Theo kế hoạch của Tổng Thống TRUMP thì:
·
Liên kết đồng minh
·
Gia tăng quân sự.
·
Phát triển kinh tế.
·
Ổn định nội chính.
·
Tránh phong trào phản chiến do đối phương
giật giây nên tiết kiệm xương máu bằng cách trợ giúp quân sự cũng như kinh tế
cho các đồng minh để họ hy sinh xương máu thay cho dân Mỹ (bên bỏ tiến, bên bỏ
xương máu để bảo vệ sự tự chủ cho dân mình nên tất cả đều hoan hỷ.
·
Vặt hết chư hầu của Tàu Cộng
·
Giúp đỡ chư hầu thành lập quân đội để tự
giải phóng lấy, người Mỹ chỉ hỗ trợ chiến phí thôi.
õ
DỰ ĐOÁN THỜI CỤC:
A.
CHÍNH
TRƯỜNG: Hiện
nay Mỹ ở thế chủ động chiến trường, Tàu ở thế bị động, nên chiến cuộc tùy ở
cách đánh của Tổng Thống TRUMP.
Nước Mỹ
thành hay bại, đối với chúng ta không quan trọng bằng thế đỡ của Tập Cẩm Bình.
B.
THỜI CƠ: Chúng
ta cần theo dõi thế đỡ của Tập Cẩm Bình mà suy đoán thiên thời để hành động cho
đúng thời cơ; hơn là thế đánh của ông TRUMP.
C.
NHU CẦU: Chúng
ta không cần nước Tàu banh xác, mà chỉ cần Tập Cẩm Bình què không giúp được đàn
em thì Việt Cộng ra đi; và chúng ta chớp thời cơ ra sao.
Hơn nữa
là: Chiến tranh còn gầm ghè thì thế đứng của nước Ta còn được yểm trợ để có
khỏe thì mới cầm chân được bọn Bành Trướng Tàu; làm con chốt chặn nước cờ bành
trướng Bắc Kinh cho thế giới được an bình.
Ø Đó là
ưu thế của chúng ta; và chúng ta phải lên chương trình chớp thời cơ cho thật
chu đáo.
D. HÀNH ĐỘNG: Chúng ta chỉ có
thể lợi dụng thời gian gầm ghè này để xây dựng lại con người và đất nước sao
cho có đủ khả năng để tồn tại trong vinh quang; còn không thì khó mà trách
khỏi cảnh tụt hậu rồi tiêu vong để rồi chỉ còn vang bóng một thòi rồi tắt lịm
luôn.
Ø Vậy
thì, bọn chúng ta mang danh là Sỹ Phu thành phần ưu tú của dân tộc tính sao
đây?
·
Hoặc sáng tạo ra các phương án giúp dân
cứu nước rồi cùng nhau bàn thảo để giúp nước cứu dân; hoặc quay lưng lại với
tương lai của chính con cháu mình và đề đời sau nguyền rủa là kiêu căng và hèn
nhát?
·
Thời gian không còn để bọn chúng ta do dự
nữa đâu.
Sự
khiêm tốn để lẩn tránh trách nhiệm không có lý do để thoái thác.
Đừng
chùm chăn nữa, nhất là đừng làm chánh trị salon nữa: Phê bình thời cuộc một
cách vô trách nhiệm, nhưng không hề nói đến nguyên nhân và đường lối ứng phó ra
sao để hướng dẫn người dân thì đâu có phải là khí phách của Sỹ Phu!
VỀ PHẦN MỸ: Đây là
các lý do phải hành động ngay.
1.
Ông TRUMP sắp hết nhiệm kỳ nên ông phải hạ
đòn độc trong năm nay 2019 (năm thứ 3 của nhiệm kỳ 4 năm).
2.
Đồng minh thì Mỹ đã lên kế hoạch và sửa
soạn vừa xong nên phải hành động ngay kẻo sẽ tan hàng rã ngũ (hát lâu chầu
mỏi).
3.
Chư hầu của Bắc Kinh vặt đã gần xong; chỉ
còn loe ngoe một vài cái gai thôi.
4.
Phong trào đòi độc lập của các chư hầu
đang lên cao với lực lượng võ trang kháng chiến do Mỹ huấn luyện đã chín mùi,
để lâu bất lợi.
5.
BẮC KINH: Kinh tế đang nguy ngập là thời
điểm để bắt bí hay dùng võ lực để uy hiếp: TỨ BỀ THỤ ĐỊCH. Nội chính bất an,
đối ngoại lép vế, chư hầu thì mất dần, bộ mặt xâm lăng đã lộ rõ.
6.
Ngòi nổ có thể là Đài Loan, Việt Nam, Tây
Tạng, Tân Cương hay Ấn Độ
Do đó việc chúng
ta sửa soạn đề án là việc phải làm cấp kỳ để còn phổ biến kịp thời đến người
dân để họ phụ họa.
·
Chuyện Bắc Kinh Què thì có nhiều hy vọng.
·
Chuyện Bắc Kinh thắng để thống trị cả thế
giới thì ít hy vọng.
·
Chuyện Nga Sô và Hồi Giáo tham chiến có
thể xảy ra; nhưng chúng ta chỉ cần Bắc Kinh què là đủ rồi.
·
Chuyện MỸ bảo vệ độc lập cho ta là chuyện
không tưởng. Mỹ chỉ giúp hoàn cảnh để chúng ta tự thoát ra mà thôi. Phần bảo vệ
Tự Chủ thì chính người Việt phải bảo nhau làm lấy.
Do đó, thiết nghĩ
là chúng ta nên chú trọng vào các đề án trong trường hợp Bắc Kinh là con cọp
què và Việt Cộng chết vì đói. Như vậy thì chúng ta phải hành động nhất trí ra
sao để lật đổ chế độ Việt Cộng và đủ sức để bảo vệ sự tự chủ của dân tộc? Có
giữ được Tự Chủ thì mới Canh Tân Con Người và Phát Triển đất nước được.
Ø Rất
mong được hội kiến với các sỹ phu còn nặng tình với đất nước ở Quốc Nội cũng
như ở Hải Ngoại.
Ø Đừng
chùm chăn để thế hệ thanh niên phải hy sinh xương máu cho người hưởng như thế
hệ 1945.
è
PHẦN 4 : THẢO LUẬN
(các
phương án thoát hiểm và điều kiện
cần và đủ để thực thi)
Cứ theo cái đà biến động
tình hình chánh trị trên thế giới thì cuộc đấu đá thế nào cũng xảy ra. Chúng ta
phải chuẩn bị để giành quyền Tự Chủ.
Mục đích của Tây
Phương là vây TÀU trong Đông Hải và Nam Hải. Hạm đội Tàu không thể ra biển Đông
(Thái Bình Dương) để đe dọa an ninh thế giới.
Vậy thì vòng đai
Ấn Độ gồm các nước xung quanh bờ biển Nam Hải và Đông Hải rất quan trọng nên
được sự viện trợ của Tây Phương, chủ yếu là MỸ. Các nước này hy sinh xương máu
và Mỹ hy sinh tiền tài và chiến cụ.
Ngoài ra còn vòng
đai phía tây là Tân Cương và Tây Tạng cũng quan trọng không kém, họ cũng được
trợ giúp để tạo vòng vây từ phía Tây xuống phía Nam rồi qua phía Đông của Hoa
Lục. Còn vòng vây phía Bắc là Mông Cổ và Mãn Thanh thì Bắc Kinh đang nắm chặt
nên chưa kích động đuợc.
Riêng về nước Việt
của chúng ta: Nếu chúng ta đòi được chủ quyền và làm ăn đàng hoàng để ngang
hàng với các nước vòng đai Ấn Độ; lấy dân tộc Nhật Bản làm chuẩn đề cùng tiến
lên tạo thế vững chắc cho từng mắt xích một thì chiến tranh trên Đông Hải và
Nam Hải không thể xẩy ra được, vừa tiết kiệm được xương máu của các dân tộc
trong vùng, vừa tiết kiệm được chi phí chiến tranh cho Tây Phương mà chủ yếu là
MỸ. Nhờ đó các nước Tây Phương có dịp phát triển kinh tế và giữ được an binh,
trật tự thế giới.
Ø Còn
không thì: Kinh tế Tây Phương suy yếu, thế giới rối ren và không biết phiêu lưu
đi về đâu.
Nhìn vậy thì chúng
tôi xin đưa ra 2 giải pháp khơi mào tạm thời mà Tây Phương có thể chấp nhận để
cùng nhau thảo luận thì sẽ nảy ra nhiều ý kiến hay.
Bất cứ giải pháp
nào cũng có cái lợi và cái hại của nó; vì thế cần phải chung đầu góp ý để tìm
ra một giải pháp chung.
Chúng
tôi thiết nghĩ là Bắc Kinh Què, mất hết chư hầu có lợi cho chúng ta hơn là banh
xác. Vì lúc đó nó là con hổ ngủ nên Tây Phương cần vòng đai Ấn Độ để canh chừng
nên họ sẽ viện trợ để chúng ta vươn lên.
Nếu nước TÀU BANH
xác thì Tây Phương lại sợ Ấn Độ trỗi dạy và Nga Sô lại sợ sự hùng mạnh của Tây
Phương mà Mỹ đóng vai chánh…. Thế Giới bất an và Việt Nam bất lợi
Ø
Vì thế nên chúng tôi chỉ có khả năng bàn
về trường hợp Bắc Kinh QUÈ mà thôi.
è
Trường hợp TÀU CỘNG QUÈ?
Câu hỏi được đặt
ra là dân Việt của chúng ta đã sẵn sàng nhập cuộc chưa? Hay một người đề xướng
thì 10 người phỉ báng? Điều này hoàn toàn thuộc về dân ta: Xứng
đáng thì độc lập; còn láu cá khôn vặt thì tiêu vong cả một dân tộc.
Vì thế nên chúng
ta cần phải tĩnh tâm, ngồi lại để cùng nhau giải quyết và không nên đổi tội cho
bất kỳ ai cả.
Dân ta có ngu, có
dại, có khờ khạo thì ngoại bang mới lợi dụng, còn dân ta tinh khôn thì người
phải kiêng nể.
Do đó người có khả
năng phải hướng dẫn người thiếu trình độ, như thế mới gọi là Đồng Bào no đói
vui buồn có nhau.
Ø
Đời là thế đó, biết quy luật tiến hóa của
loàn người thì biết đường tiên lên; còn không là Con Thuyền Không Lái.
Ø
Biết quy luật bảo vệ Tự Chủ thì không một
kẻ thù nào có thể thống trị được mình hết.
Ø
Chúng ta đang ở thế kỷ thứ 21 (điện toán)
nên não trạng phải thay đổi, không thể giữ nguyên lý luận theo não trạng của
thế kỷ thứ 19 và 20 (kỹ nghệ cơ khí) được nữa.
Ø
Chấp kinh thì phải tòng quyền, khi bình
thì thế biến thời phải xoay.
Tức là
khi thường thì theo lễ nghĩa, nhưng khi biến thì phải tùy cơ ứng biến.
Khi
trước ta theo phương thức đấu tranh Bất Bạo Động thì được Quốc Tế hộ trợ, nay
tình hình xoay chiều thì ta phải xét lại phương thức đấu tranh cho hợp với biến
động thế giới.
Từ Bất Bạo Động
sang đến Bạo Động còn có rất nhiều phương cách khác mà Tổ Tiên chúng ta đã từng
áp dụng theo chiến địa và đã thành công.
Các chiến pháp của
tổ tiên chúng ta thay đổi luôn, trong khi thì bọn bọn Tàu chỉ có một lối đánh
Lấy Thịt Đè Người; vì chế độ Bạo Chúc bóp chết mọi sáng kiến giúp dân tinh
khôn.
Ø Lý do: Người dân tinh
khôn thì Bạo Chúa hết thời.
Nên luôn luôn nhớ
rằng: Lịch sử mà chúng ta đã học, vừa thiếu vừa sai vì bị Thực Dân Pháp bóp
méo có kế hoạch rất tinh vi, phải để ý lắm thì mới nhận ra. Lịch sử mà chúng ta
đã học được viết dưới nhãn quan chánh trị của bọn Thực Dân Pháp dạy dân ta phục
tùng người Pháp; cái gì của người Pháp cũng hay nên "cứt người Pháp cũng
thơm". Đọc sách báo thời đó thì biết ngay tư tưởng của thế hệ 1930.
Còn bọn Tàu nó bóp
méo theo hứng vì chúng là những thằng Ngố nên dễ nhìn ra. Hơn nữa từ nhà MINH
(1427) đến nay dân ta có bị bọn Tàu cai trị đâu mà bị nó bóp méo.
Có chăng là bọn
Minh Thành Tổ đã hủy diệt tất cả sự hiểu biết về Văn Hóa Tư tưởng và lịch sử từ
thời nhà Trần trở về trước nên ông Trạng Lê Quý Đôn, thời Lê Mạt đã phải than
phiền là: Bọn chúng (Minh Thành Tổ) đã hủy diệt đến độ mà nay chúng ta không
biết gì về cuộc sống dưới thời nhà Trần. Chúng ta đã hấp thụ nền văn hóa nô dịch nên phỉ báng tổ tông mà
không biết bỏ thì giời đi tìm kiếm tài liệu. Đó là dư âm của nền văn hóa nô
dịch.
Về điểm này thì chúng ta sẽ bàn riêng. Nay
xin quý vị tạm thời chấp nhận như vậy, bắt tay vào thảo luận thì mới nảy ra
sáng kiến hữu hiệu được. Còn khư khư giữ định kiến thì chỉ đưa đến tình trạng
DỊCH CHỦ TÁI NÔ mà thôi.
Chúng ta phải cương quyết dẹp bỏ mọi định kiến, tính tự kiêu tự
mãn, tinh thần vọng ngoại; vì nó giết chết tinh thần Phục Thiện nên mới có
nghịch cảnh này.
Đề án nào cũng hay cũng tốt trên lý thuyết; nhưng đem ra áp dụng
trong thực tế nó có giải quyết được điều mình mong muốn hay không là điều quan
trọng đáng chú ý.
Theo sự hiểu biết giới hạn của nhóm chúng tôi thì hiện nay chúng
ta có 2 giải pháp vừa có lợi cho mình và vừa có lợi cho sự chấm dứt xung đột ở
vùng biển Nam Hải và Đông Hải. Người đồng ý cũng như người chống đối hãy nghĩ
lại cho chin chắn, đừng nói theo cảm quan; vì thời thế đã thay đổi rồi.
A/ GIẢI PHÁP THỨ NHẤT:
Trong hiệp định
Paris 1973 thế giới công nhận nước Việt Nam có 2 thể chế khác nhau. Miền Nam có
sự tranh chấp giữa Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Chánh Phủ Saigon.
Vì quyền lợi ngưng
chiến nên người Mỹ đã bắt ép chánh phủ Nguyễn Văn Thiệu ký vào bản văn đình
chiến để người trong Nam tự giải quyết lấy vấn đề theo dân tộc tự quyết, miền
Bắc không dính vô.
Do đó Tổng Thống
Nixon đã hứa dùng quân lực để bảo vệ nền độc lập cho chánh phủ Saigon nếu bị
quân miền Bắc tấn công. Phó Tổng Thống AGNEW phải đích thân đến Saigon để tuyên
bố lời cam kết này, và Quốc Hội Hoa Kỳ đã đồng thuận.
Trong thực tế thì
vì lúc đó yếu, nếu giữ lời hứa thì người MỸ mất nước với Nga Sô rồi. Do đó mọi
thiệt thòi dân Việt lãnh hết để nước Mỹ có dịp vươn lên tư thế ngày hôm nay.
Bây giờ
nước Mỹ đã mạnh thì chúng ta nên thành lập chánh phủ lưu vong tạm thời để yêu
cầu Tổng Thống TRUMP dùng ngoại giao buộc các cường quốc phải thi hành bản Hiệp
Định Paris 1973, mà họ đã cam kết: Trả lại sự độc lập cho nhân dân miền Nam.
Trong bản văn có chữ ký của Tàu Cộng và Nga Sô.
Khi
dùng ngoại giao đòi được miền Nam rồi thì tự động tranh chấp Biển Đông sẽ xẹp
vì: Quần Đảo Hoàng Sa và Quần Đảo Trường Sa không phải của nước Tàu nên Tập Cẩm
Bình không mất mặt.
Ngoài ra vịnh Cam
Ranh là nơi đóng quân của Mỹ và đồng minh để kìm sự phát triển của Bắc Kinh. Có
lợi cho cả mọi bên. Tây phương không phải đánh và Bắc Kinh cũng không mất mặt.
Ø Trường
hợp này thì toàn dân Việt phải chớp thời cơ theo kế hoạch nào đây?
Ø Xin
cùng nhau thảo luận bước 2 trong phần 5: Thực Hành
B/ GIẢI PHÁP THỨ NHÌ :
Trong hiệp định
Genève 20/7/1954 có nói tới dân tộc tự quyết, thống nhất 2 miền bằng Tổng Tuyển
Cử khi an ninh và trận tự được vãn hồi.
·
Từ ngày đó đến nay dân ta chưa có an ninh
và trật tự vì miền Bắc dùng bạo lực cưỡng chiếm miền Nam.
Nay
chúng ta khẩn khoảng yêu cầu Tổng Thống TRUMP dùng ngoại giao bắt các nước ký
tên phải trả độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho dân tộc Việt để họ tự giải quyết
theo tinh thần DÂN TỘC TỰ QUYẾT. Nên nhớ rằng: Mỹ và Quốc Gia Việt Nam không ký
vào bản văn này, nhưng không có nghĩa là họ không có quyền đòi hỏi công lý, bắt
buộc các nước ký tên phải thi hành nghiêm chỉnh lời cam kết của họ.
Không thể gieo rắc
thảm họa cho dân tộc bé nhỏ Việt Nam lãnh đủ mọi hậu quả do sự tranh chấp quyền
lực của các siêu cường lúc đó…. Trong trường hợp này thì chúng ta phải làm gì?
Theo tiến trình của dân VENEZUELLA hay theo kiểu Việt Nam.
Ø Xin quý
vị thảo luận trong phần 5: THỰC HÀNH, cái gì làm trước và cái gì làm sau chứ
đừng DỤC TỐC BẤT THÀNH như các triều đại Hồ Quý Ly, Mạc Đăng Dung, Quang Trung
và Ngô Đình Nhu.
ö
PHẦN 5 : THỰC HÀNH (bắt
tay vào việc)
Rằng:
Kỹ thuật phát
triển nhưng óc người có hạn nên phải tổ chức xã hội theo kiểu phân công tùy
theo chuyên môn một. Đây là cách tổ chức theo tời Hùng Vương với chế độ Dân Chủ
Phân Quyền: Phép Vua còn thua Lệ Làng.
Nhưng chế độ Dân
Chủ Phân quyền ngày hôm nay không giống thời Hùng Vương, nó phải văn minh và
phức tạp hơn.
Rút
kinh nghiệm thất bại trong việc Canh Tân đất nước vì Dục Tốc Bất Thành và
chương trình đặt lên vai của một nhóm đề xướng nên kẻ thù chỉ việc chặt người
đề xướng là không có người kế thừa và chương trình bị khựng lại rồi buông xuôi.
Đây là cảnh đánh trống bỏ dùi không thích hợp cho xã hội Việt ngày hôm nay: Tứ
bề thụ địch. Nội Thù và Ngoại Bang.
XÉT RẰNG :
Khoa Nhân Văn Việt
Tộc và Phát Minh Khoa Học phải độc lập với Chánh Trị vì nó phải được lãnh đạo
bởi các nhà chuyên môn. Các nhà chánh trị không đủ khả năng trong lãnh vực này
nên không thể tiếp nối công việc dang dở của vị tiền nhiệm.
·
Từ trước đến nay Chánh Phủ nào đề xưóng
chương trình hành động thì chính họ thực hành.
·
Nay, điều này không hợp với dân Việt nên
phải thay đổi.
Do đó
chúng ta chia trách nhiệm Canh Tân Con Người và Đất Nước ra làm 3 phần rõ rệt;
tùy theo giai đoạn mà bàu cho nhóm có khả năng thực thi chương trình mà người
dân mong muốn.
1.
Nhóm sỹ
phu:
Nhóm này có trách
nhiệm đưa ra các đề án cần giải quyêt các vấn đề quan trọng và có tính cách lâu
dài như Khoa Nhân Văn Việt Tộc.
Dân tộc ly tan thì
chẳng làm được chi cả. Phương cách giáo
dục nhân văn phải dự theo mô hình nhà Lý và nhà Trần. Ngoài ra còn phải xây
dưng đội ngũ Giảng Huấn Viên chuyên nghiệp thì mới thực thi đươc chương trình
quan trọng này.
Lạc Hồn Dân Việt
sinh ra chia rẽ nên đưa ra đề án xóa bỏ xung khắc sắc tộc bằng Hội Nhập Văn Hóa
và Bình Đẳng Sắc Tộc (chúng ta sẽ đi vào chi tết sau) là điều phải làm ngay.
Chương trình khơi
mào đã có đầy đủ nhưng thiếu đội ngũ Giảng Huấn Viên Chuyên Nghiệp. Với thiện
chí tối đa thì cũng phải cần 6 tháng để đào tạo. Nhưng còn thiếu cái thế để thi
hành vì nhóm sỹ phu này chỉ là cố vấn chứ không tham gia lãnh đạo chánh trị.
2. Nhóm quần chúng nhân dân:
Nhóm này phải
cưỡng bách sinh hoạt chánh trị. Phải tham gia việc nước để có đủ khả năng phân
biệt đúng/sai của một đề án và biết chọn mặt gửi vàng khi đi bỏ phiếu bàu người
thay mình để làm việc nước mà ta gọi là Triều Đình
3. Nhóm lảnh đạo Chánh Trị:
Nhóm này phải biết
chiêu dụng Hiền Tài, phải có khả năng thi hành đề án người dân chọn lọc và đề
án của nhóm mình đề ra khi tranh cử Quản Trị việc nước.
Điều này có thể
rút kinh nghiệm của Hoàng Đế Quang Trung mời gọi hiền tài đối phương ra giúp
nước và biết lắng nghe những lời khuyên của sỹ phu khẳng khái.
Ngài còn biết mời
danh sư về dạy môn Lịch Sử cho mình mỗi tháng 3 buổi (Thượng Tuần, Trung Tuần
và Hạ Tuần trăng); vì Ngài biết rằng: Nếu mù mờ chuyện xưa thì sẽ vấp ngã trong
công việc quản trị đất nước mà an dân là chủ chốt.
Ngài còn biết lắng
nghe ông Nguyễn Thiệp đã kích mình là: Gian Hùng, Ác Đức và khuyên nên theo cái
Đức của một vị Quân Vương.
Ø Đây là
điểm mà các nhà Lãnh Đạo Chánh Trị dù nắm quyền hay không cũng phải trau dồi
cho thấm nhuần thì mới cứu nước giúp đời được.
Trong thực tế thì
Nhóm Sỹ Phu đưa ra những chương trình dài hạn, giảng nghĩa lợi hại của từng đề
án một trước quảng đại quần chúng. Người dân lựa chọn chương trình rồi bỏ phiếu
bàu cho Liên Danh nào mà mình nghĩ rằng có khả năng làm được trong một nhiệm kỳ
là 3 hay 5 năm chi đó.
Như vậy thì một
người (hay một nhóm) chết đi thì sự thay đổi lãnh đạo không bị ảnh hưởng đến sự
phát triển, và đời sống người dân vẫn thăng tiến theo chương trình dự trù như:
Sự thay đổi từ nhà Đinh sang nhà Lê, từ nhà Lê sang nhà Lý, từ nhà Lý sang nhà
Trần nên ở thời đó nước ta có rất nhiều nhân tài.
Vì người dân cũng
như nhóm Lãnh Đạo Chánh Trị thời đó đều coi Triều Đình là người quản Trị đất
nước, khi không đủ khả năng thì ra đi. Đất nước là của toàn dân chứ không phải
của Triều Thần chia nhau hút máu cho cạn kiệt.
Thời Hùng Vương
cũng vậy, tuần tự thay đổi 18 dòng họ một cách êm ả không có chuyện chi cả (từ
dòng Hồng Bàng đến dòng nhà Trưng). Bà Trưng con cháu vua Hùng thứ 18, lúc đó
dân ta theo Mẩu Hệ nhưng Phụ Quyền nên theo dòng họ của Bố. Người mẹ dạy nhân
cách cho con cái (khoa Nhân Văn học); người Bố dạy con cái cách kiếm sống (khoa học Thực Dụng)
Thục Phán (257BC)
làm loạn, phá vỡ cách tổ chức này để chuyển sang Quân Chủ Chuyên Chế nên xã hội
mới lộn xộn, vì có sự tranh quyền cướp ngôi.
VIỆC PHẢI LÀM NGAY
Hiện nay dân
Việt chỉ có một lối thoát cuối cùng và duy nhất là: Dựa vào Kỹ Thuật Bảo Vệ Tự
Chủ, hãy mau mau CHIÊU HỒN DÂN VIỆT để có sự đoàn kết thành bó đũa, mà không có
một sức mạnh thống trị nào có thể bẽ gãy được….Đó cũng là lời trối trăng của
Đức Thánh Trần Hưng Đạo khuyên vua hãy
theo kế sách của Triệu Vũ Đế (Triệu Đà vua nước Việt) là: Kết hợp hiền tài, khi
dụng binh tạo thế vua tôi một lòng thì sẽ thắng. Đó là kế dùng đoản binh để
thắng trường binh. Nay ta chuyển sang Sơ ĐỒ, và đã là Kỹ Thuật thì ai làm cũng
được, miễn sao có sự tuần tự là xong.
ö
Chú thích:
Việt Giáo là học làm người Việt tốt. Môn học này đã bị cấm từ thời
Gia Long (1802) đến nay để thay thế bằng chương trình NGU DÂN:tư ti, mặc cảm,
vọng ngoại cầu an như thế hệ 1945!
Vì thế hệ 1945 xa lánh chánh trị nên
nay chúng ta mới gánh chịu mọi hậu quả nghịch lý như vầy.
Nay nếu chúng
ta buông suôi thì con cháu chúng ta sẽ phải trả món nợ Lạc Hồn Dân Việt nhiều
hơn và nặng hơn. Đến khi trả không nổi thì sẽ tiêu vong, sống ở đâu cũng bị
người ta khinh ghét, ruồng bỏ.
Ø Đây là học
thuyết nhân quả của dân Việt: Cha làm con chịu!
Cha ăn mặn, con khát nước; cha ăn cướp con
ngồi tù
Đó là quy luật đào thải bất biến của
vạn vật. Món nợ khác thì còn quỵt được, nhưng món nợ LẠC HỒN DÂN TỘC không trả
chỉ có nước tiêu vong mà thôi
Nhân Văn Việt Tộc là khoa dạy làm
người Việt Tốt biết sống cho mình và sống cho người, gồm 3 môn chánh là:
1) Việt Giáo,
2) Việt Đạo,
3) Việt Triết.
Ba môn học
này thì chính người Việt phải tự soạn ra để dạy dỗ con cái của mình, không thể
nhờ ông Tây bà Đầm hay một vị ngoại chủng nào đó làm thay cho chúng ta được.
Vì ngoại
chủng không có trái Tim Việt và không có Hồn Việt thì làm sao làm được?
·
VIỆT GIÁO là giáo lý
học làm người Việt tốt mà việc đầu tiên là phục hồi Tâm Việt để có ý chí dấn
thân cho đất nước, và Hồn Việt là chất liệu để kết hợp dân tộc. Tâm Việt và Hồn
Việt nó nằm trong con người Việt chứ không nằm trong con người ngoại chủng.
·
VIỆT ĐẠO là con đường
đi chung của tập thể người Việt. Việt đạo cần sự vun xới của Việt Giáo. Không
có Việt Giáo thì không có Việt Đạo; ngược lại thiếu Việt đạo thì Việt Giáo vẫn
phát huy được.
·
VIỆT TRIẾT là triết lý
sống của tập thể Việt, ngày xưa gọi là nếp sống (vật chất và tinh thần), năm
1930 cụ Phạm Quỳnh gọi là Văn Hóa. Văn Hóa là thay đổi cách sống cho hợp thời
một cách đẹp đẽ (Hóa là Phong Hóa; HÓA là biến đổi; còn PHONG là cách sống và
cách suy nghĩ)
Việt Triết cần Việt
Giáo hướng dẫn. Không có Việt Triết thì Việt Giáo vẫn có thể phát triển được.
Có Việt Giáo
toàn hảo mà không có Việt Đạo và Việt Triết thì con người sẽ lẻ loi, cô đơn; vì
vậy phải phát huy trọn bộ theo sơ đồ ở trên. Tổ tiên chúng ta vẫn dạy: Tiên học
Lễ, hậu học Văn. Lễ là môn Việt Giáo đó.
Muốn bảo vệ
tự chủ của tập thể (từ tổ chức đến dân tộc) thì phải giải quyết 2 vấn đề sau
đây:
A. Khó khăn nội tại, nghĩa là phải giải
quyết xung khắc sắc tộc và hận thù phe nhóm. Cái này cần đến Việt Đạo.
B.
Khó khăn
ngoại lai: Thêm bạn bớt thù. Cái này cần đến Việt Triết
²
Tại sao phải LUẬN CỔ thì mới SUY KIM được?
Ø Có thảo luận
về chuyện đã qua thì mới biết hiện tại phải làm gì để tương lai con cháu tươi
sáng hơn.
Ø Đừng bắt
chúng phải trả nợ chồng chất: Mất hồn dân Việt thì chỉ có tiêu vong.
Ø Do đó muốn
xây dựng đất nước thì phải biết Lịch Sử
&
VIỆC PHẢI LÀM NGAY TỪ BÂY GIỜ
HỢP VỚI SỨC CỦA CHÍNH MÌNH
Xây dựng sự
tự chủ của Cộng Đồng Hải Ngoại (làm thí điểm)
Muốn xây dựng Cộng
Đồng Văn Hóa Rồng Tiên, thì theo tiến trình như sau:
·
Tổ chức đại hội Văn Hóa Thuần Việt vào ngày
mồng một tháng Giêng Việt Lịch (28/02 – 6/03)
·
Tổ chức hội thảo về sinh hoạt chánh trị 3 lần
một năm (lấy bài vở của lớp Văn Hóa Thuần Việt)
·
Tổ chức buổi họp hàng tháng của Ban Chấp Hành
đểu điều hợp sinh hoạt cộng đồng.
·
Tổ chức vườn trẻ hàng tuần để các em có dịp
sinh hoạt trong bàu không khí Việt (lấy thù lao, cấp học bổng cho gia đình khó
khăn)
·
Mở lớp Văn Hóa Thuần Việt hàng tuần cho thanh
thiếu niên (lấy thù lao và phát sách, cấp học bổng cho gia đình gặp khó khăn) -
lấy bài vở của lớp Văn Hóa Thuần Việt
Kêu gọi các
nhà hảo tâm đóng góp tài chánh. Kiểm soát chi tiêu dành cho những nhà hảo tâm
theo một tiêu chuẩn nào đó.
-
Kho tài liệu:
Xin
giới thiệu với quý vị 3 đường dẫn sau đây, và kính mời các vị hiền tài tiếp tay
cho chương trình này được phong phú.
http://nhanvanviettoc.blogspot.com là nơi
lưu trữ tài liệu để soạn bài về Văn Hóa Thuần Việt
http://vanhoathuanviet.blogspot.com
là nơi lưu trữ các bài đã soạn xong cho chương trình NHÂN VĂN VIỆT TỘC (10 năm)
từ Tiểu Học đến Trung Học.
Nơi lưu trữ 3 kinh nhật tụng
1. Bạch Hóa Huyền Sử thời Hùng Vương (chỉ cách tìm hiểu lịch sử qua di vật để
lại)
2. Giáo Khoa Việt Tộc mang số VHV (các bài giáo khoa Việt Tộc cho trẻ 8-18
tuổi)
3. Kiến Thức Đấu Tranh mang số TNT (bổ xung kiến thức cho các nhà đấu tranh)
SÁCH BẠCH HÓA HUYỀN SỬ
(Đủ Bộ) https://drive.google.com/drive/folders/1dRxNGeSDpLTB_nMJz1ijcYBHMeYybi-a
SÁCH TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ
(Còn Thiếu TNT20)
https://drive.google.com/drive/folders/1o42Y-S1hMkeaE5j0DYaADKKSGdVNxk0k
SÁCH VĂN HÓA THUẦN VIỆT (ĐỦ
BỘ)
https://drive.google.com/drive/folders/1MT4oJOVKJEYqKznzZpVcQKw4vO9eX_Ph
ØKênh Youtube LỚP VĂN HÓA THUẦN VIỆT
https://youtube.com/channel/UCULpEh5Yp-0ScjvcmzadBhQ
là nơi lưu trữ các livestream đã phổ biến và đã chuyển qua MP4 để quý vị lưu
trữ vô máy.
²
Khi nắm vững sự phát triển không ngưng nghỉ của khoa học
rồi thì chúng ta mới có thể đưa ra học thuyết thoát hiểm để tiến bằng người
được.
Không biết là đấu võ mù! Nếp sống là tiếng Việt, Văn Hóa là tiếng
Tàu du nhập năm 1930 do ông Phạm Quỳnh đẻ ra.
sơ đồ
THAY ĐỔI CÁCH SỐNG VÀ CÁCH SUY NGH
(Biến Đổi Văn Hóa một
cách đột biến)
(dựa theo quy luật biến hóa của thiên
nhiên : Lý Dịch có vào 10.000BC)
Thiết kế: Hoàng Đức Phương
Paris 28/5/2008
.............................................................................................................................................
Theo sơ đồ này thì ta
thấy là: Xã hội loài người thăng tiến không ngừng là do phát minh khoa học, không phát triển thì sẽ tiêu vong.
Ø Sáng chế ra
cái mới thì không bao giờ ngừng và đủ cả.
Vì thế nên chúng ta cần phải hiểu rõ
rằng: Sơ đồ thay đổi nếp sống là
một vòng xoáy đi lên, nếu theo không kịp thì sẽ bị tụt hậu và tiêu vong theo
luật đào thải bất biến. Khi nắm vững sự phát triển không ngưng nghỉ của khoa
học rồi thì chúng ta mới có thể đưa ra học thuyết thoát hiểm để tiến bằng người
được. Không biết là đấu võ mù! Nếp
sống là tiếng Việt, Văn Hóa là tiếng Tàu du nhập năm 1930 do ông Phạm Quỳnh đẻ
ra.
·
Mỗi tầng là một thời đại mới đi từ:
Mung-lung, biết cách dùng lửa, đồ gốm, đồng đồng, đồ sắt, đồ thép, kỹ nghệ,
nguyên tử và nay là thời điện tử thì dân ta lại sống thụt lùi trong thời kỳ đồ
đểu, lừa lọc, dối trá, điêu ngoa, bằng giả … thế giới coi khinh!
-----------------------------------------------
PHAN BỘI CHÂU 1907
ĐỀ
TỈNH QUỐC DÂN
HỒN
(Gọi tỉnh
hồn quốc dân)
Phan Bội Châu
năm 1907, bản dịch: Chương Thâu .
Tài liệu do gia đình
ông Phan Nghi Huynh ở Đan Nhiễm, Nam Đàn, Nghệ Tĩnh cung cấp năm 1961
&
Than ôi ! Nước ta sở dĩ đến nỗi mất nước, không phải người nước khác
làm mất nước ta, mà do người nước ta tự làm mất nước ta vậy.
Sao lại nói người nước ta làm
mất nước ta ? Vì rằng nước ta là nước của người nước ta vậy. Người nước
ta không biết cách giữ lấy, thì phải đến mất mà thôi. Đã mất rồi mà không tìm
cách mà lấy lại, thời mất vĩnh viễn và không bao giờ có lại nước nữa !
Nước Mỹ kia chẳng phải là đã từng bị mất rồi ư ? Nhưng không phải
mất hẳn. Nước Phổ (Đức) cũng há không mất rồi ư ? Mà sao không bị mất hẳn ? Đấy
là đều do người nước họ biết cách lấy lại được !
Nay có người nói rằng: Cái công cuộc lấy lại nước đã bị mất, người
nước ngoài có thể làm được, còn nước ta, thì không thể làm được ! Ôi ! Người
nước ngoài là người, mà người nước ta cũng là người. Nay đem việc "lấy lại nước" nhường riêng cho
người nước ngoài làm được, còn khinh rẻ người nước ta không làm được, sao có
thể nói được như vậy ?
"Con chim cùng quẫn quá thì nó mổ, con thú cùng quẫn quá thì
nó húc". Nay ta cũng đã cùng bức quá rồi, mà vẫn còn im-ỉm, không chịu
phấn chấn lên, thế thì chả lẽ lại không bằng các loài chim muông hay sao ?
Người nước ta thật không thích nghe câu ấy ! Nhưng thật ra, người nước ta cũng
không đến nỗi ngu ngốc khiếp nhược đến như thế ! Tôi xin có lời trình bày như
sau:
Tôi đây đã từng đi lại ở nước Phù Tang (Nhật Bản), thấy trong nước
kông có chỗ nào là không có ảnh hưởng tới xã-hội, không có người nào là không
có tinh thần xã-hội, không có một việc gì là không có hiệu quả xã-hội.
Cho nên bản thân tôi tự ngậm-ngùi than-thở mà nói rằng: Đất không
có chỗ nào là giầu là nghèo, hợp nhiều nhà lại để làm giầu, thì sự giầu sẽ có
ngay. Người không có mạnh yếu khác nhau, góp sức nhiều người lại để làm mạnh,
thì sự mạnh sẽ có ngay. Tụ cát lại mà làm nên núi, góp suối sông lại mà thành
bể. Nếu biết được như thế , thì cái đạo lý khôi pghục lại nước ta là ở nơi
người nước ta mà thôi. Người nước ta chứ không phải ai khác, chỉ ở trong bốn
giới Sỹ, Nông, Công và Thương mà thôi.
Mỗi người nước ta đều hết trách nhiệm làm dân, thì ai còn dám
tranh nước ta nữa. Nay người ta đương nhu dao thớt mà mình lại làm cá thịt,
giương mắt lên ngồi mà trông thì làm sao có thể sống được ? Vậy xin tất cả đồng
bào nước ta đều đứng dậy ngay mà gánh lấy trách nhiệm. Và người gánh lấy trách
nhiệm này trước hết phải là kẻ SỸ.
Kẻ sỹ là người có thể dùng lưỡi để đánh, có thể dùng bút để đánh.
Cứ nắm lấy cơ hội mà diễn thuyết, lớn tiếng kêu gấp khiến cho mọi người đều
biết rõ có sự tương-quan giữa nước với nhà, phải bi²ết bảo tồn lấy nói giống,
phải biết duy trì sức lực, của cải chung của mọi người. Đấy là trách nhiệm vận
động dân nước của kẻ sỹ.
Nhiệt thành xông-xáo nhịn khổ chịu nhục, cố gắng thu lấy cái văn
minh của nước ngoài để lo đường thực dụng về sau. Đấy là trách nhiệm của người
đi du học nước ngoài.
Có người lo vận động trong nước để làm phấn chấn khí dân lên. Đấy
là tạo nên cơ hội để khôi phục lại đất nước đã bị mất.
Ví như làm nhà, kẻ sỹ có công dụng như gỗ lạt, người thợ có công
dụng như nền móng,; nhưng nếu bỏ nghề nông và nghề buôn đi thì cũng không thể
làm được !
Nhật Bản là nước mà đất đai rất hẹp, núi non kéo dài, biển cả bao
bọc xung quanh. Không có đồng ruộng tốt tươi màu mỡ. thế mà dân nước họ đã biến
vùng đá sỏi thành đất trồng trọt. Đấy là do sức của nhà nông vậy. Nay tôi muốn
những nhà giầu lớn ở nước ta, hoặc là những người có vốn liếng cỡ hạng vừa và
cả hạng nhỏ nữa, hãy nhóm sức hợp tác cùng nhau mở mang khai khẩn những chỗ đồi
hoang, đất hóa …. vào những lúc hợp thời vụ của nông nghiệp, rủ nhau ra sức cầy
bừa cuốc xới, đến lúc mưa gió thì cùng nhau nhóm họp học tập ở nơi sơn trại.
Lúc đầu hãy lấy một người đứng ra chiêu mộ trăm nghìn người, sau lại hợp trăm
nghìn người thành như một người, như thế thì đất nào mà chả cầy cuốc được, lúa
nào mà chả gieo trồng được, có sự khó khăn gì mà không huấn luyện được, không
vượt qua được.
Có người nói rằng: Nếu địa lợi ta khai khẩn rồi, sợ người khác đến
cướp mà lấy đi thì sao? Than ôi Sợ đầu,
sợ đuôi ….. chỉ còn khúc giữa nữa chẳng đáng là bao ! Ta chỉ không làm được mà
thôi, nếu người nước ta đã đồng lòng hợp sức, không lừa dối, không sợ sệt, thì
người khác làm sao mà biết được công việc ta làm ? Người khác làm sao mà có thể
nhận được chỗ hở của ta để cướp lấy cái mà ta có. Đấy là trách nhiệm của nhà
nông.
Nhật Bản là nước địa sản rất kém, chỉ có đường buôn bán là rộng
rãi. Người nước họ biết dựa vào bến cảng, các phụ đầu, coi đó là kho trời ban
cho. Buôn ra nước ngoài, muốn có số vốn to, họ đều phải nhóm góp nhiều cổ phần
lại. Công-ty buôn lớn của họ, lúc đầu góp vốn mỗi người một tháng một đồng, thế
mà đến nay chưa đầy mười năm , số vốn đã lên tá trăm vạn đồng (8.000.000 đồng:
Tám triệu đồng). "Xã-hội châu thức" của họ đến nay đã rất phát đạt.
Nước ta dầu là nước nghèo, nhưng nếu biết tước bỏ đi những sự tốn
phí không cần thiết, đem số tiền ấy chi dùng vào việc có ích, thì con số những
người có thể góp vốn một đồng mỗi tháng sẽ chiếm năm sáu phần mười số dân cả
nước, những người có thể góp vốn 10 đồng có thể được ba bốn phần mười dân số;
những người có thể góp vốn 100 đồng có thể lên tới một hai phần mười.
Góp vốn nhiều người lại thành ra khoản vốn to, rồi chọn những nơi
đô hội, nơi tụ tập đông người sinh sống, lập ra các cửa hàng chia vốn lo buôn,
hết lòng công chính để làm việc. Đồng thời lựa chọn, cử ra những người có đạo
đức danh vọng được mọi người tin phục đứng ra trông coi điều hành việc buôn
bán. Ở những cơ sở buôn bán lớn phải đặt một viên Tổng Lý, một người phụ tá,
một viên Đại Lý và một hay hai viên phó đại lý …., chọn tài giao việc, thu phát
hàng hóa tiền bạc, giao thiệp buôn bán… lo liệu mọi việc chu toàn.
Nói tóm lại là phải hết lòng làm việc, ra tài khéo léo kinh doanh,
thì khoảng một năm sau đã có bớt phần đóng góp về vốn và không ngoài năm sáu
năm sau đã có thể "tiểu thành", đến khoảng mười năm đã có thể
"đại thành". Đến lúc tiền của đã dư dư-dật thì mọi việc khác đều trở
thành nhẹ nhàng, thuận tiện.
Có người lại nói rằng: Thương quyền nước ta nay đã bị người khác
cướp hết, nhưng họ có thể cướp được ở ngoài nước. Nó có thể cướp được ở những
nơi bị ngăn cấm, mà không thể cướp được ở những nơi tự do. Đến khi lông cánh đã
nhiều, thì tự nhiên bay bổng lên mây xanh được. Nếu mọi người đều đồng sức góp
vốn, tích của cải đã được nhiều rồi, mà lại dứt bỏ được thói phân-bì thiệt hơn,
dứt bỏ được tính dối trá, chọn lấy vài ba người có công tâm : Người này thì
thẳng thắn, người kia thì cần mẫn, người này là chủ ty, người kia làm phò tá,
đi ra nước ngoài để buôn bán, mở rộng quan hệ kinh doanh kiếm lời. Rồi từ Hải
Phòng đi Hương Cảng, đi Hành Tân; từ Đà Nẵng đi Saigon, Băng-cốc (Bangkok)….
lại cần phải có người buôn lớn liên lạc giao dịch với người Trung Quốc để họ
giới thiệu cho các đường đi nước ngoài. Như vậy sẽ có ngày thành tựu.
Nhưng đây tôi chỉ trình bày đại lược mà thôi, còn phải tùy chỗ,
tùy thời, tùy nghi, tùy sự …. thì đó là do sự khôn ngoan, khéo léo của đồng bào
ta, tôi làm sao mà có thể ấn định được. Đấy là trách nhiệm của nhà buôn.
Trách nhiệm của nhà nông và nhà thương mà làm tròn , thì kẻ sỹ có
chỗ để bồi dưỡng, người du học có chỗ để dựa vào,thì rồi mới thành được tài,
mới kết được chí. Cái công dụng của thợ tức ở trong sỹ mà ra. Người nông, người
buôn có học thì công việc của nông, thương mới hưng phấn lên được. Người làm cơ
khí có học thì công việc cơ khí mới hay mới giỏi được. Gieo hạt giống xuống
đất, đợi thời mà tốt. Như thế thì ai có thể cấm sự phát đạt tiền đồ của ta?
Nói tóm lại: Việc đánh lo nhất ngày nay không gì bằng thiếu tiền
của. Mà nguyên do thiếu tiền là ở chỗ không có người. Người mà làm sao thiếu
được? Dân tráng đinh của chúng ta có những 25 triệu cơ mà ! Tổng
quát số dân cả nước thì có những 50 triệu, đấy là kể cả già trẻ, trai, gái. Như
thế thì tại sao lại bảo là không có người ?
Ø
Sở dĩ nói không có người là vì cái TÂM của
mọi người đã chết hết rồi
!
Vì chăm-chăm đua lợi riêng để quên người khác mà lòng thị-phi đã
chết (thị-phi là biết phân biệt phải trái) ! Vì cầu an nhịn nhục mà lòng tu-ố
chết (tu-ố là biết hổ thẹn khi làm việc xấu). Tranh nhau từng sợi tơ sợi tóc mà
lòng tự nhượng chết (tự nhượng là biết nhường nhịn, sống vì tha nhân, không ích
kỷ).
Quên cái vạ chủng tộc mà lòng trắc-ẩn chết (trắc-ẩn là lòng thương
sót không nở làm lơ không giúp).
Ø
Mà khi đã chết rồi thì đoàn thể làm sao mà
có thể kết được ? Nghiã lớn làm sao có thể nêu cao được?
Quyền công do lợi riêng mà phá hại. Cái lo xa do lợi gần trước mắt
mà che lấp. Trăm muôn (trăm và ngàn) người lo không đủ, một vài người phá hại
đi thì có thừa. Nông Thương đã không thành công thì công sỹ cũng chỉ là nói
suông mà thôi.
Ø
Kêu gọi dầu khản hơi đứt tiếng mà cũng
không có một thực lực nào hưởng ứng. vẫn cứ cúi đầu cụp tai nghe theo người da
trắng thì để mà làm cái gì ?
Ø
Tất cả đấy là do đồng bào nước ta, ta há
lại chưa biết hay sao ?
Ví như nay có người ốm nặng, ngày đêm
trông chờ thầy thuốc đến cứu. Phải sang tận xóm Đông để mời thầy thuốc. Mời
thầy thì phải rồi. Nhưng người bệnh đã sắp chết, con em thì bó tay ngồi đó.
Tiền thuốc, tiền hàng thì lại nói nhờ thầy. Siêu sắc thuốc, đun nấu thuốc …..
cũng nói là nhờ thầy cả. Thậm chí đến khi người bệnh chết, việc mua quan tài
(hòm) chôn cất cũng nói là nhờ thầy nốt.
Ø
Tư duy thế hệ 1910 như vậy đó; nay tư duy
thế hệ 2019 có khác không?
Tiền ăn tiền mặc , việc mời thầy mà nói là nhờ thầy chịu cho như
thế như thế còn được; chứ nay người bệnh đã muôn phần chết mà không một phần
sống, mà người nhà lại không có mảy-may
gì có thể nhờ cậy vào việc mời thầy được, thế thì thầy thuốc nếu không muốn để
cho người ốm chết đi cho yên việc, thì cũng chẳng đến làm gì !
Mời thầy mà mời cách như thế thì chỉ thêm thảm nhục mà chết thôi,
chi bằng nhờ quân giặc đưa đao chém phắt chém phắt một lát cho khoái !
Ø
Cái vạ chết lòng thật đáng thương thay !
Đau đớn thay!
Nay muốn làm cho người chết được sống lại thì phải nhờ ở những
người có TÂM HUYẾT trong đồng bào chúng ta.
Ø
Hãy lấy lưỡi để thay cho gươm giáo, lấy
bút để thay cho sấm sét, trình bấy phải trái, chỉ rõ phúc họa, nếu có do nghị
luận mà sinh ra tai vạ lao tù, nhưng lại giúp cho lòng người nước ta phấn chấn
, chủng tộc nước ta do đó mà tồn tại được, thì dù có phải hy sinh thân ta , ta
cũng chẳng quản gì.
Vàng đá đấy Ghi tạc
lấy núi sông đấy Người nước ta lo gắng-gỏi (cố gắng) lên Đồng bào ta hãy phấn chấn lên ;
Kính chúc người nước ta muôn năm
Kính chúc đồng bào nước ta muôn năm !
Phan Bội Châu 1907




0 commentaires:
Enregistrer un commentaire
Abonnement Publier les commentaires [Atom]
<< Accueil