T31 - Nền Đệ Nhật Công Hòa bị bức tử
T31 - Nền Đệ Nhật Công Hòa bị bức tử
Ngày giảng
: 21.5.2021
Livestream
Facebook Nỗi Niềm Quê Hương
soạn giả: Hoàng
Đức Phương
Phần 3 :
NỀN ĐỆ NHẤT CỘNG HÒA BỊ BỨC TỬ
BỞI T.T. KENNEDY (hiện
hữu 26/10/56 - 02/11/63)
Ông Diệm (Tổng
Thống) và ông Nhu (Cố vấn) bị thảm sát vào lúc 11 giờ ngày 02/11/1963 tại nha
cảnh sát Saigon bởi đám quân nhân phản loạn.
Phía Hội Đồng Quân
Nhân Phản Loại (chống lãnh tụ của họ nên không thể gọi là Cách Mạng được) nói
là: Vì 2 ông chống cự trong chiếc xe bọc thép nên bị Đại Úy NHUNG bắn chết. Nhìn
hình đăng trên Báo Ngôn Luận thì lúc đó ông Diêm dơ 2 tay đỡ những nhát dao đưa
xuống và người chụp hình phải đứng xa nên thùng xe không thể chứa nổi 4 người
là: Đại Úy NHUNG, người chụp hình và 2 anh em ông Diệm được.
Cái hèn Tướng Dưong Văn Minh:
Tướng Dương Văn
Minh trốn tránh trách nhiệm. Đổ hết lỗi lầm lên đầu cấp thừa hành là Đại Úy
NHUNG rồi thủ tiêu để cấm khẩu. Nên nhớ là trong đoàn do Tướng Minh sai đi hạ
sát anh em ông Diệm thì Tướng Mai Hữu Xuân làm trưởng đoàn. Nếu Tướng Mai Hữu
Xuân không ra lệnh thì Đại Úy Nhung đâu có dám đâm.
Nếu quả thực đại úy
NHUNG bất tuân thượng lệnh thì lỗi ở Tướng Mai Hữu Xuân, và Đại Úy Nhung phải
bị giáng chức chứ đâu có được vinh thăng lên cấp Tá, để rồi vài ngày sau thì
Tướng Khánh thủ tiêu để cấm khẩu, với lý do “Trả thù cho CỤ”
Đúng là nói dối
nên chạy quanh, rồi một hồi cũng lòi ra sự thật.
Sau đó đến lượt
ông Cẩn đã xin tỵ nạn trong Tòa Đại Sứ Mỹ rồi, nhưng Tòa Bạch Cung ra lệnh trao
ông Cẩn cho nhóm phản loạn giết. Quyết định này cho chúng ta thấy rõ lý do là:
Tại sao Tổng Thống Mỹ là Kennedy lại ra lệnh giết cả 3 anh em bằng dao găm chứ
không phải bằng súng đạn hay tra tấn chi cả.
Rút tỉa kinh nghiệm để tránh thất bại:
Đã 60 năm sau cái
chết bi thảm của Tổng Thống Ngô Đinh
Diệm và bào đệ mà còn rất nhiều người đặt nghi vấn là: Ai giết anh em ông Diệm?
Thiết nghĩ câu hỏi này đã được giải đáp, vạch mặt chỉ tên đích danh kẻ chủ mưu rồi,
không cần nói lại.
Ø Nguyên
nhân bị thảm sát mới là cái chính cần phải học hỏi để rút kinh nghiệm đấu tranh.
Câu hỏi chính được đặt ra là:
1.
Tại
sao người chủ mưu lại hạ lệnh phải giết anh em ông Diệm và về sau cả ông Ngô Đình
Cẩn nữa? Đây là vụ án thanh toán chánh trị hay thù hận cá nhân?
Ông Ngô
Đình Cẩn đã vào tỵ nạn trong tòa Đại Sứ Mỹ. Vậy tại sao ông Đại Sứ lại lẳng
lặng trao ông Cẩn cho nhóm phản loạn để diệt trừ hậu họa?
4Có phải
vì ông Cẩn biết được nhiều bí mật về vụ sát hại này không? Hay ông ta có thể
lật ngược thế cờ và mời Mỹ và Nga ra khỏi Việt Nam để tránh chiến tranh thử vũ
khí?
4Phải
chăng 3 anh em ông Diệm là kỳ đà cản mũi kế hoạch chiến tranh thử vũ khí của
Nga và Mỹ trên đất Việt?
2.
Tại sao anh em ông Diệm lại bị đâm trên 30
nhát dao thay vì cho mỗi người một viên đạn? Trước khi chết thì các ông có bị
tra tấn để lấy khẩu cung không?
3.
Tại sao ai cũng chối bai bải là tôi không chủ
tâm giết mà lại đổ tội cho đại úy Nhung là tay thiên lôi chỉ đâu đâm đó?
4.
Tại sao TT Kennedy nói cấp dưới làm ẩu mà
không trừng phạt họ và cũng không cho làm lễ phát tang để gửi đồ phúng điếu? ....
Nghĩa tử là nghĩa tận, ông để ở đâu?
5.
Dù cho không chủ tâm giết nhưng những
người chỉ huy ra lệnh có chịu trách nhiệm hay không? Sự chối bỏ trách nhiệm của
người chỉ huy có phải là một hành động hèn nhát hay không?
Vấn đề chính không
phải là kết án người nọ, giải oan cho người kia; mà mục đích chính là đừng để
thất bại như anh em ông Diệm. Vì sự ra đi của ông kéo theo ngày 30/4/75 (tháng
Tư đen) mà toàn dân gánh chịu hậu quả do sự thờ ơ của chính mình đối với vận
mệnh của đất nước.
4 Vì vậy chúng ta phải mổ xẻ cho thật kỹ âm mưu
sát hại nhân tài này.
Anh em ông Diệm
cũng chỉ là người “nhân vô thập toàn”, tài hèn sức mọn đối với Nga và Mỹ; nhưng
họ là những người HÙNG dám ra gánh vác việc nước trong khi các chánh phủ tiền
nhiệm thay đổi như chong chóng, kéo dài giỏi lắm là 13 tháng. Hãy đặt mình vào
khúc lịch sử đó thì mới biết cái hay của các vị lãnh đạo: Không khuất phục bạo
lực ngoại bang.
Ø Ra gánh
vác việc nước trong lúc dầu sôi lửa bỏng là một sự hy sinh và can đảm; chứ
không phải là thèm muốn chức vị chẳng béo bở gì.
Lược kê tuổi thọ
của các vị tiền nhiệm đã nói ở trên:
1. Thủ Tướng Nguyễn Văn
Xuân : 27/5/48 - 14/7/49 (13
tháng rưỡi)
2. Bảo Đại kiêm Thủ Tướng (thiếu nhân sự):14/7/49 - 21/1/50
(5 th 7 ngày)
3. Thủ Tướng Nguyễn Phan
Long : 21/1/50 - 27/4/50 (3
tháng 6 ngày)
4. Thủ Tướng Trần Văn Hữu : 06/5/50 - 03/6/52 (1 năm 28
ngày)
5. Thủ Tướng Nguyễn Văn Tâm
: 23/6/52 - 07/12/53 (5 tháng
16 ngày)
6. Thủ Tướng Bửu Lộc : 11/01/54 - 15/6/54
(5 tháng 5 ngày)
7. Thủ Tướng Ngô Đình Diệm
: 16/6/54 - 23/10/55 (16
tháng 7 ngày)
Xử Lý Thường Vụ để tổ chức bàu quốc Hội Lập Hiến là ông
Ngô Đình Diệm: 23/10/55 - 26/10/56 (12 tháng 03 ngày)
Ø Thay
đổi thể chế để thống nhất lòng người, tăng cường quân sự, phát triển kinh tế mà
trọng tâm là giáo dục để đào tạo thế hệ mới có đủ khả năng để bảo vệ tự chủ như:
Chương trình đào tạo lãnh đạo quân sự, mở mang học vấn nhất là Học Thuyết Nhân
Vị.
Nguyên
nhân bản án tử hình dành cho :
gia đình họ Ngô và những người phụ tá đắc lực
là:
Sự thành công của Ấp Chiến Lược và Học
Thuyết Nhân Vị.
Nói rằng sự thảm
sát anh em ông Diệm là một tai nạn khi thi hành công vụ là cố tình Ngụy Biện
của kẻ tà tâm, ác ý.
Nói vậy, thì tại
sao ông Ngô Đình Cẩn không được đi tỵ nạn chánh trị mà Toà Đại Sứ Mỹ lại trao
ông cho bọn phiến loạn Dương Văn Minh để diệt trừ hậu họa?
Phải chăng vì ông
Cẩn biết rõ âm mưu đảo chính và chương trình hành động của 2 người anh để mời
Nga và Mỹ ra khỏi Việt Nam. Nên dù không có ông Diệm và ông Nhu thì ông Cẩn vẫn
phá được kế hoạch thử vũ khí trên đất Việt của Nga và Mỹ.
P Vậy thì
cả 3 anh em Tổng Thống là cái gai cần phải bẻ gãy; chứ nhổ ra rồi nó còn đâm
sâu hơn xưa.
P Xét
hành động để suy ra sự kiện: Đó là làm sao để tránh bị đâm sau lưng bởi bạn
cũng như bởi kẻ thù… Kế sách tốt nhất là: Tướng thì phải có quân tháp tùng, vậy
thì kế sách đưa ra thì phải dạy để toàn dân thấu triệt, sau đó mới đem ra thi
hành; người này chết đi thì người khác tiếp nối.
Chớ đi
một mình để thành Tướng không quân như Hồ Quý Ly hay Ngô Đình Nhu. Mà cũng đừng
ôm đồm quá tải như Hoàng Đế Quang Trung, khi ra đi không ai đủ tài tiếp nối.
Ai hạ lệnh giết anh em ông Diệm?
Đi ngược lại từ
dưới lên trên thì sẽ thấy ngay thủ phạm và các tòng phạm:
1.
Đại úy Nhung đâm bằng dao găm hàng chục
nhát, chứng tỏ sự căm thù của thủ phạm đối với nạn nhân: Đâm chết cho thỏa lòng
uất hận.
Đây là sự giết vì
thù hận chứ không phải vì chánh trị. Ông ta đâm nạn nhân ở đâu?
Chắc chắn không
phải ở trong xe thiết giáp, vì thùng xe nhỏ mà lại có tất cả là 4 người: Đại úy
Nhung, Ông Diệm, ông Nhu và người chụp ảnh phải đứng xa ít nhất là 2, 3 thước
mới chụp được toàn hình nơi hạ thủ.
Coi hình trên báo
Saigon như Ngôn Luận, thời đó thì thấy lời giải thích không có cơ sở.....
Mới đây được người
xạ thủ kể rằng: Xe được lệnh vào Nha Cảnh Sát, tới cổng thì ông này được lệnh
xuống xe. Người trưởng xa lái xe vô trong rồi cũng được lệnh sang phòng bên
ngồi đợi. Một ít sau thì trưởng xa được lệnh lái xe ra cổng đón tay xạ thủ lên
và chạy về Tổng Tham Mưu.
Một điều chắc chắn là: Để tránh tiếng nổ nên đại úy Nhung đã đâm
chết Tổng Thống và Bào Đệ. Đây là một hành động thủ tiêu, vì theo luật thì Tòa
chưa tuyên án là chưa có tội. Nếu đưa ra tòa thì người dân sẽ xóa án cho 2 ông.
Sau khi sát hại
thì Quốc Trưởng Dương Văn Minh tuyên bố
trên báo chí là :
a.
Tôi không làm chánh trị. Quốc Trưởng không
lãnh đạo chánh trị thì ai lãnh đạo chánh trị đây? Sau này Cao Kỳ khi qua Pháp
hội đàm cũng nói NGU như vậy trước đám du sinh ở Maison des Mines, rue Saint
Jacques, Paris 5ème... Ông còn kèm thêm: Một câu chánh trị không biết, một chữ
kinh tế cũng không, nhưng vì anh em bàu 18 phiếu cho tướng Nguyễn Chánh Thi. Ổng
không nhận, tôi được 17 phiếu cứ nhận liều rồi tính sau.
b.
Anh em ông Diệm phải chết vì được lòng
nông dân!
Nông
dân chiếm trên 80% dân số, như vậy ông Dương Văn Minh nói là: Ai được lòng dân
thì chết, ai được lòng Mỹ thì sống....không biết chánh trị cũng được đưa lên
làm Quốc Trưởng bù nhìn do Mỹ giật dây!
2.
Trong nhóm đi hạ sát anh em ông Diệm có
tướng Mai Hữu Xuân làm trưởng toán; vậy trách nhiệm phải ở tướng Mai Hữu Xuân
chứ đâu phải ở đại úy Nhung.
3.
Tướng Mai Hữu Xuân phải nhận lệnh của
tướng Dương Văn Minh thì mới dám làm...mà cái toán sát thủ này phải được chọn
trước khi làm đảo chánh thì mới chắc chắn là chúng thi hành mật lệnh......
Do đó phải chọn những tay căm thù anh em Tổng
Thống thì mới dám trao công tác này....Tiền không làm
nổi; vì đến lúc chót chúng chùn tay là tiêu ma cả kế hoạch.
4.
Nếu không có CIA Mỹ ngồi điều động chương
trình thì bố bảo Dương Văn Minh cũng chẳng dám làm đảo chánh chứ đừng nói tới
sát hại nữa.....
Ø Vậy thì
Dương Văn Minh phải bất mãn về đường quan lộ nên mới nhận lời làm đảo chánh.
5.
Nếu CIA không có lệnh của Đại Sứ Mỹ thì
cũng chẳng dám làm, vì đây thuộc về lãnh vực chánh trị lớn lao chứ không phải
về tình báo.
6.
Nhưng nếu Đại Sứ Mỹ không nhận được chỉ
thị của Tổng Thống Kennedy thì cũng chẳng dám tổ chức cuộc đảo chánh này từ khi
nhậm chức. Cuộc đảo chánh này phải bí mật và phải chọn người trước, vì kế hoạch
phải lên cả mấy tháng trời mới làm được.
ô
Tại sao ông KENNEDY lại hạ lệnh giết anh em
ông Diệm?
Có tính
toán kỹ càng chứ không phải theo hứng
Đây là mấu chốt
của vấn đề mà chúng ta phải phân tích cho tường tận thì mới né tránh được những
nguy hiểm trên con đường xây dựng an bình cho dân tộc. … Và đây cũng là công
việc của các SỸ PHU đương thời.
·
Chắc chắn đây là vụ án chánh trị, thanh
toán đối thủ.
·
Ông Diệm và ông Nhu là cái rào cản cho
chương trình thử vũ khí mới sáng tạo của ông Kennedy với vũ khí của Nga.
Phải giết để diệt
trừ hậu họa chứ không thể cho đi tỵ nạn chánh trị được, vì ông Diệm có cái thế để
bẻ gãy kế hoạch thử vũ khí trên đất Việt của ông Kennedy mà ông Diệm không biết
là mình nguy hiểm cho đồng minh đến như vậy.
Giống như Tướng Vũ
Văn Nhậm là cái gai cần phải tiêu diệt nên ông Nguyễn Huệ đã cho y vào bẫy để
dễ bề thanh toán.
P Lúc đó
chúng ta chưa nhìn thấy, nay hồ sơ mật đã bật mí ít nhiều nên ta suy ra được.
·
Ông Diệm và ông Nhu có biết là mình quan
trọng như vậy không? Có lẽ là không biết nên mới nộp mình cho đao phủ thủ.
&
Phần 4 : Luận Cổ Suy Kim
Đừng ỷ
lại vào người. Ỷ lại đồng nghĩa với nô lệ.
Theo những dữ kiện
lịch sử đã nói ở trên, tiếp theo là lời bàn để tìm ra sự thật (luận cổ) thì
ngày hôm nay mới biết đường thoát hiểm được (suy kim).
Làm chánh trị thì
phải bắt tay vào đấu trường, trực diện với kẻ thù để rút tỉa kinh nghiệm thực
tế chứ đừng làm chánh trị SALON với trí tưởng tượng rồi phê phán với tư cách
người chỉ đạo để kỳ đà cản mũi mà cứ tưởng là đóng góp xây dựng!
Ø Người
không có kinh nghiệm đấu trường (chánh khách salon) lại đi dạy người dấn thân
cho đại cuộc phải làm theo ý mình. Khi hỏng việc thì lại rủa: Ai bảo mày ngu đi
nghe tao!
Ø Tổ tiên
đã nói:
1.
Dục tốc bất thành.
2.
Lấy dân làm gốc, đừng đi trước dân.
3.
Toàn dân giữ nước chứ không phải Triều
Đình hay một vài nhân tài giữ nước.
Ba yếu
tố này rơi đúng vào trường hợp anh em ông Diệm, và trường hợp anh em Tây Sơn!
Hậu quả thì toàn dân lãnh đủ, kể cà những kẻ chánh trị salon hay ăn cơm Quốc
Gia thờ Ma Cộng Sản...Hối chẳng kịp.
Khi chấp chính thì
tình hình rối ren như chúng ta đã biết là dăm tháng một chánh phủ; phải có tinh
thần cứu dân cứu nước lắm thì mới dám nhận lời.
Sau vài năm, ổn
định đời sống người dân thì chính mạng sống của ông bị đe dọa; vì muốn phản phé
đồng minh......
ÔN CỐ
Họ nói Mỹ Quốc
viện trợ bất vụ lợi để tranh đấu cho dân tộc tự quyết, cho tự do dân chủ, cho
tiền đồn chống Cộng nhưng không phải vậy. Tiền đồn chống Cộng tức là con tốt
làm thí điểm chống Cộng. Khi thua thì họ rút về hậu cứ; vì thế nên chiến tranh
bất tận mà Mỹ nhất quyết không cho Cao Kỳ Bắc tiến để chấm dứt chiến
tranh!...Nay mới nhìn ra sự thực thì mọi việc đã an bài.
Ø Trách ai? Nếu không phải là
trách sự vô cảm của người dân, ỷ lại vào người thì nô lệ là đúng rồi. Rút cục
người dân lãnh đủ hậu quả chỉ vì: Tôi
không làm chánh trị.
Vậy thì mục tiêu
đâu có phải là xây dựng an bình cho dân, đâu có phải là tiền đồn chống Cộng?
ü Người
Mỹ tranh đấu để bảo vệ quyền lợi của họ. Vậy tại sao dân ta lại không biết đoàn
kết để bảo vệ quyền lợi của dân ta?
ü Khi cần
thì Mỹ "quá tốt" đi viện trợ quân sự và kinh tế để ngăn chặn làn sóng
đỏ.
ü Khi chẳng
cần thì bán đứng ta cho Cộng Sản Sô Viết để thay đổi chiến lược.
Khi Nga sụp thì Mỹ
lại giúp Nga để sụp từ từ, đừng gây dây chuyền ảnh hưởng đến sự an bình của chính
nước Mỹ.
1.
Trước khi hạ thủ ông Diệm thì Kennedy đã
nói rõ tại khóa họp Liên Hiệp Quốc (cuối Sept 1963) là nước Mỹ cần một chánh
phủ chiến tranh ở miền Nam Việt Nam, Diệm là chánh phủ hòa bình nên phải ra đi.
Vậy thì chương trình của Mỹ là gì nếu không phải là thử vũ khí trên đất Việt,
đánh hay hòa là do Mỹ quyết định?
2.
Khi Kennedy chết thì ông Jonshon lên thay;
vì chánh trị non nên khuyên Tổng Thống Thiệu để miền Nam trung lập....Nhưng ông
còn tuyên bố gân là: “Nous ne sommes pas battus par les armes”.....”Chúng ta
không thể thua về vũ khí được” (máy bay, thiết giáp, hỏa tiễn, vũ khí mới sáng
chế cần phải đem thử trước khi dùng; cả Nga lẫn Mỹ)...
Ngoài
ra còn thử cả chiến thuật biển người, biển lửa, chặt đôi khóa đít, giao thông
hào đi với lũ lụt......Rút cục dân ta lãnh đủ để dâng nước cho Tàu nó ăn.
Đánh nhau
lắm thì người chết của hết; lúc tàn cuộc làm gì còn độc lập mà nói đến tự do? Điều
này thì chúng ta phải bình tâm suy nghĩ để tìm cách xóa bỏ độc tài xây dựng đa
nguyên sao cho ít tổn thất nhất.
Một khi
toàn dân kết hợp thì khó mấy cũng vượt qua: Châu chấu lại đòi đá xe, tưởng chừng
chấu chết chẳng dè xe nghiên (nhà Trần). Còn khi lòng dân ly tán thì dễ mấy
cũng chẳng làm được, vì người này làm thì người kia phá.
3.
Khi ông Nixon lên thay thì ông tính kế lui
binh bằng chương trình Việt Nam hóa nửa vời, giống như xúi Pháp đánh Điện Biên
Phủ vậy.
Ông qua
Tàu để làm khối Cộng chia hai bằng cách ông nhường Hoàng Sa và Cambodia cho Tàu
trước khi nhả Miền Nam cho Nga để Nga Tàu cù cưa cho ông có thời gian thay đổi
chiến lược: Dùng kinh tế hoán chuyển chánh trị.....
Bị đưa
vào đường cùng nên ông nói toạc ra là: Chiến tranh Việt Nam là chiến tranh của
người Mỹ; cần chấm dứt thì một phút cũng không đánh thêm để ép Thiệu phải ký
vào hiệp định Paris 1973. Để yên lòng Thiệu nên ông hứa lèo là sẽ can thiệp khi
Bắc Việt tấn công.....Ông còn cử cả Phó Tổng Thống là ông Agnew sang Saigon
long trọng tuyên bố là Mỹ đặt danh dự ở Việt Nam. Đó là danh dự 3 xu, lời thề
cá trê chui ống!
4.
Sau đó ông Phó Tổng Thống Agnew phải từ nhiệm vì gian lận sức
khỏe, ông FORD lên thay.
Ít lâu
sau ông NIXON phải từ chức vì vụ Watergate; ông Phó là ông FORD lên thay.
Vì
chánh trị non nên ông FORD mắc kẹt với đám boat people. Nixon tính để dân Việt
chết dưới gông cùm Cộng Sản, té ra dân Việt chạy loạn làm chấn động lương tâm
nhân loại nên hiện nay mới có 3 triệu người Việt di dân vì lý do chánh trị trên
khắp thế giới là nhờ sự can thịệp của Liên Hiệp Quốc và báo chí ở Âu Châu nên
mới có đấy.
Nay chúng ta lợi
dụng được gì trong số 3 triệu người Việt Hải Ngoại? Nếu chúng ta biết khai dụng
thì sẽ không làm hổ thẹn người xưa mong muốn là:
Bốn bể năm châu oai danh Lạc Việt
Ngàn năm muôn thuở nức tiếng Tiên Long
Muốn khai dụng thì
phải nắm vững Việt Sử để biết khả năng và tâm tình người Việt thì mới kết hợp
và huy động sức mạnh toàn dân được.
Vì khi bị dồn vào
chân tường thì phải nói thực mục tiêu là chọn chiến trường Việt Nam để thử vũ
nên: Tổng Thống Mỹ Quốc đã phải nói toạc
móng heo là: Nước Mỹ cần chiến tranh ở Việt Nam, Diệm là chánh phủ Hòa Bình nên
phải ra đi (Kennedy); hoặc nước Mỹ không thể thua trận bằng vũ khí được (Jonhson),
hay chiến tranh Việt Nam là chiến tranh của người Mỹ nên cần ngưng thì 1 phút
cũng không kéo dài (Nixon).
Muốn thử vũ khí thì
phải cho một bên đánh và một bên đỡ. Bên đánh thì hậu cần là đất Cambodia, bên
đỡ thì hậu cần là Hoa Kỳ...Mỗi lần Nga tấn công một loại vũ khí mới thì Mỹ lại
cung cấp vũ khí tương đương. Vì để tránh cùng sinh biến nên Mỹ chỉ cấp vũ khí
tự vệ cho miền Nam thôi.
Do đó chương trình
của Mỹ như sau:
1.
Yểm trợ hết mình, và vô điều kiện trong
cuộc di cư vô Nam của hơn 1.000.000 người dân chạy Cộng Sản dưới danh nghĩa
Nhân Đạo. Nhưng trong thực tế là nhờ những người di cư này nên mới có phòng
tuyến chống Cộng. Ta nhờ người thì ta phải trả ơn bằng xương máu là lẽ bình
thường.
2.
Viện trợ kinh tế và quân sự để miền Nam đủ
sức chống với miền Bắc được viện trợ ồ ạt của Nga để làm Nghĩa Vụ Quốc Tế (chứ
không phải là nghĩa vụ công dân bảo vệ đất nước).
3.
Xây dựng xa lộ để chuyển quân và Phi cảng quân
sự cùng căn cứ Hải Quân để sửa soạn chiến tranh thử vũ khí.
4.
Huấn luyện lực lượng võ trang để làm tiền
đồn chống Cộng.
5.
Đòi cho được quyền đem quân vào để trực
diện đấu tranh trên đất Việt, trực tiếp lãnh đạo cuộc chiến. Khi xong việc thì
vỗ đít ra đi không một chút tình nghĩa chi cả.
6.
Xây dựng hậu cần Cambodia và Laos để quân Cộng
xâm lăng có nơi rút về dưỡng quân, bổ xung quân số và vũ khí xong rồi đánh
tiếp. Vì thế nên chiến tranh bất tận một cách cù nhây để đọ sức 2 siêu cường.
Cuối cùng Mỹ thua
Nga về vũ khí, về chiến thuật hao mòn và tốn phí chiến tranh quá cao nên phải bỏ
miền Nam cho Nga trước khi bỏ Hoàng Sa và Cambodia cho Tàu....Vì thế nên quân
ta tan cái rụp là do sự tính toán của Mỹ là đổi chiến tranh súng đạn sang chiến
tranh kinh tế để hoán chuyển chánh trị do chính người dân trong khối Cộng đòi
hỏi sau khi lấy được chiến lợi phẩm ở miền Nam.
Nga vượt trội về
vũ khí nhưng không dám sản xuất hàng loạt để đánh quỵ Mỹ vì lòng dân không theo,
kinh tế èo ọt nên nếu đánh thì tan từ trong tan ra.....Giống như Trung Cộng
ngày hôm nay, chúng chỉ hậm họe dọa nạt để lấn lướt kinh tế và đất đai một cách
ôn hòa với chủ trương: Vết dàu loang, tức xâm lăng không tiếng súng.
§ Về phần dân ta:
Người dân chắc
không nhìn thấy hiểm họa này nên cứ khen Mỹ tốt, Mỹ chết vì dân Việt. Chương
trình MDAP thì gọi là Mỹ Để Annam Phá, còn ngoài Bắc thì nhận viện trợ của Liên
Xô với câu châm biếm: Các Chú Cứ Phá (CCCP)
§ Về phần các nhóm đối lập:
Họ có biết điểm
này không? Chắc chắn là không nên họ dựa vào Mỹ để đòi lật đổ ông Diệm
§ Về phần Lãnh Tụ:
Ông Diệm và ông
Nhu biết điểm này nên muốn thoát ra nhưng chưa đào tạo đủ số cán bộ và chưa
được quần chúng ủng hộ nên bị Mỹ ra tay hạ sát trước.
§ Về phần người Việt Hải Ngoại:
Tại sao đã trên 30
năm qua mà chúng ta vẫn còn nhiều người xa lánh chánh trị và phê bình một cách
vô trách nhiệm? Cá nhân mình đã chẳng làm được gì cho đất nước mà lại cứ ngồi
tính ngày tàn của Việt Cộng. Nếu chúng ta không mỗi người một tay kéo cổ nó
xuống thì nó còn vĩnh viễn ngất ngư.
ª


0 commentaires:
Enregistrer un commentaire
Abonnement Publier les commentaires [Atom]
<< Accueil