T73– Chánh tả chữ Quốc-ngữ
T73(a) – Chánh tả chữ Quốc-ngữ
Livestream ngày 07 avril 2022
soạn giả: Hoàng Đức Phương
THỨ TỰ và CÁCH VIẾT (dùng cho tự-vị để tra-cứu)
·
Tự-vị là vị trí của chữ đó trong toàn bộ tiếng nói.
·
Còn Tự-điển là nguồn gốc và ý nghĩa của chữ đó biến
đổi theo thời gian.
Thứ tự các âm-vị:
Cứ hợp lý mà nói thì trong tự-vị phải
xếp theo thứ tự bội-vận.
Chữ nào không có bội-vận thì xếp trước, chữ
có bội-vận thì xếp sau. Bội-vận đơn xếp trước bội-vận kép rồi mới tới bội-vận mền.
Chính-vận đơn xếp trước chính-vận kép sau mới đến chính-vận mền.
Viết hoa:
Ở đây viết theo thói quen, mặc dù biết là sai
Khi viết Hoa thì phải viết hoa cả bội vận chứ
không được viết hoa mỗi chữ cái đầu chữ, viết như vậy là Tây viết chữ Việt, vì
họ không biết là trong tiếng Việt có quy-luật bội-vận.
Viết tắt:
Vì muốn tránh lập lại nên chính-vận nào bắt đầu
bằng O hay U mà ghép với bội-vận QU đều được đặc-cách bỏ chữ O hay chữ U đi.
Tỷ dụ chữ QUăn thuộc chính-vận OĂN chứ
không phải chính-vận ĂN; hay chữ QUy thuộc chính-vận UY chứ không phải chính-vận
Y.
Chánh-tả:
Chánh-tả là viết đúng cách theo quy-luật tiếng
nói của người Việt để chuyển hồn Việt trong câu văn từ đời này qua đời khác. Vì
vậy không những phải phân biệt ý nghĩa của chính-vận có chữ i và y mà còn phải
phân biệt được sự khác biệt giữ các bội-vận: Dờ và GIờ; CHờ
và TRờ, Sờ và Xờ.
Một
vài tỷ dụ:
1. Sự khác biệt giữa i và y:
Hai
chữ này không thể nào viết chữ nọ thay cho chữ kia được.
a. Thứ
nhất là cách phát âm khác nhau, một đằng là i; một đằng là i-gờ-rếch
b. Thứ
nhì:Hình dáng khác nhau, một đằng là nguyên-âm có nghĩa (Y) và một đằng
là nguyên-âm vô nghĩa (I).
Vì
thế nên quy-luật như sau:
·
Nếu chỉ có một mình nó bao trùm chính-vận thì phải viết Y; còn viết
i là âm vô nghĩa, ngoại trừ trường hợp chuyển ngữ. Như chữ Ty, By, Sy, nhưng
công-ti xây cất thì viết i là vì đây là chuyển ngữ từ tiếng Pháp qua
(compagnie). Chữ compagnie họ dùng i thì bắt buộc ta phải dùng i...... Còn Y phục,
Y tế thì phải viết Y, vì nó là chính-vận.
·
Nếu đi với chữ khác mới thành chính-vận được, thì chỉ có 2 trường
hợp như sau:
- Phát
âm giống nhau thì để i, như in, tin, tiên, như vậy thì yên ngựa phải viết là
iên mới đúng.
- Còn
phát âm khác nhau thì không có lý do gì để thay chữ nọ bằng chữ kia được.
Tỷ-dụ
vần ui và vần uy; vần ai và vần ay.....không thể
thay vần nọ bằng vần kia được.
Ø Chữ
Quý thuộc vần ÚY; nếu viết Quí thì phải phát âm là Cúi mới đúng.
2. Sự khác biệt giữa CH
và TR ; D và GI ; S và X:
Người ta chia nghĩa của
tiếng nói ra làm 2 loại:
(1) Cụ-thể
và trừu-tượng:
·
Cụ-thể là vật gì có thể nắm bắt được.
·
Trừu-trượng thì không.
(2) Ðộng và tĩnh:
·
Ðộng là có sự di chuyển.
·
Tĩnh là trạng thái bất động.
Bình
thường thì:
-
Danh-từ thuộc loại cụ-thể hay trừu-tượng.
-
Tĩnh-từ dùng để bổ nghĩa cho danh-từ nên phần lớn thuộc thể tĩnh;
nhưng cũng lắm khi ở thể động.
-
Ðộng-từ dùng để chỉ hành động bằng chân tay thì thuộc thể động còn
bằng trí óc (phê phán) thì thuộc về thể tĩnh.
Tỷ-dụ sử-dụng là cầm một
vật để dùng vào việc nào đó, còn xử án là dùng lý trí để phê phán việc làm của
bị can thì thuộc thể tĩnh.
-
Trạng-từ dùng để chỉ một trạng thái động hay tĩnh.
Áp dụng:
-
Chữ mang nghĩa cụ-thể hay ở thể động thì viết CH, D, S.
-
Chữ có nghĩa trừu-tượng hay ở thể tĩnh thì viết TR, GI, X.
-
Chữ nào do-dự thì cho vào Cụ-thể.
Tỷ dụ:
-
CHuyền
và TRuyền có cùng một nghĩa là đem một cái gì từ chỗ này đến chỗ khác.
Nếu đem một vật cụ thể từ chỗ này đến chỗ khác thì viết CH như
chuyền banh cho nhau, bóng chuyền, chim bay chuyền, kể chuyện cho nhau nghe....
Nếu đem quảng-bá tư-tưởng từ chỗ này đến chỗ kia thì viết TR, vì
thuộc thể tĩnh. Như Bà kể CHuyện Kiều (động) cho cháu nghe; nhưng cuốn
sách nói về thân phận nàng Kiều thì gọi là TRuyện Kiều (tĩnh). Nội dung
giống nhau nhưng cách truyền đạt khác nhau nên lúc thì viết CH khi thì viết TR.
-
Dải và GIải (Bội
vận D và GI) : Dải yếm là sợi dây buộc yếm thuộc cụ-thể, nắm bắt được;.....còn
GIải thưởng là phần thưởng, nó là danh-từ thuộc về trừu-tượng không nắm bắt được.
-
Sinh và Xinh (Bội
vận S và X) : Sinh đẻ ở thể động thì viết S, còn xinh-xắn, xấu-xí ở thể tĩnh
thì viết X. Con cá Sấu khác với con cá Xấu. Cá Sấu là con thuồng-luồng ăn thịt
người; còn con cá Xấu là con cá hình dạng méo mó.
²
T73(b) Thế đứng của VN trong thế giới
Livestream ngày 07.04.2022
soạn giả Hoàng Đức Phương
Giai đoạn 2/4 – Bài T72(b)
THẾ ĐỨNÌ TRONG CHÍNH TRƯỜNG QUỐC TẾ
Xung đột toàn cầu, ta chớp thời cơ ra
sao đây ?
BẢN
ĐỒ ĐỊA LÝ CHÁNH TRỊ
MUỐN CÓ THẾ ĐỨNG TỐT THÌ TÙY Ở 2 ĐIỀU KIỆN
SAU ĐÂY :
A/- Độc-lập, Tự chủ
B/- Biết cách khai dụng vị thế chánh
trị ton cầu (người dân phải tinh khôn)
MỘT ĐỀ NGHỊ : TẠO ĐIỀU KIỆN ĐỂ RA NHẬP
LIÊN MINH VÒNG ĐAI ẤN ĐỘ : LỢI và HẠI ra sao ?
Phân tích lợi hại về việc gia nhập Liên Minh Vòng Đai Ấn Độ trong
việc bảo vệ Hòa Bình cho Nhân Loại . Nhấn mạnh những điều lợi cho nhân loại nhiều
hơn là những cái lợi cho dân Việt (Liên minh bảo vệ nền Hòa Bình cho nhân loại
mà mọi người phải dựa vào nhau thì mới có)
NHỮNG
CÁI LỢI CHO TA
1) Cái
lợi của Liên Minh : Không cho Tàu Cộng bành trướng ra biển đông và thao
túng vùng biển Đông Hải và Nam Hải (lúc hoa lục làm điểm chuẩn) thì ta được Tây
Phương giúp đỡ để thoát khỏi cảnh dịch chủ tái nô từ thời Gia Long (1802), nhục
mạ dân tộc bằng phong trào NÔM NA LÀ CHA MÁCH QUÉ
2) Muốn
ra nhập trong thế bình đẳng thì dân Việt : Phải cố gắng vươn lên bằng các
nước trong liên minh, nhất là con người phải đàng hoàng, chững chạc, lịch sự,
giữ lời, tự trọng
3) Cách
giải quyết các khó khăn của dân Việt bằng sức mạnh của Văn Hóa Thuần Việt.
Nên phải phát huy tối đa khoa NHÂN VĂN VIỆT TỘC.
Lấy
NỀN VĂN HÓA THUẬN VIỆT hiện đại là cốt lõi để canh tân tư tưởng cho có cái nhìn
ngang tầm thời đại. Canh tân não trậng với Tư Duy độc lập
4) Phát Huy Giáo Dục :
Không những cưỡng bách giáo dục cho tới 16 tuổi để phát triển nhân tài nhưng
thiếu hòan cảnh ; mà còn phải bình đẳng Giáo Dục, bước đầu là thiếu nhi để
các em có tinh thần Đồng Bào do đó phải luyện cách phát âm và luyện giọng cho đồng
đều để khi giai lưu văn hóa các em sẽ thân thiết với nhau. DẠY CON TỬ THUỞ CÒN
THƠ
5) Đào
tạo thày cô cho môn NHÂN VĂN VIỆT TỘC.
6)
CÁCH
DẠY CON CÁI TRƯỚC KHI VÀO ĐỜI :
Dạy chúng thành con
người hữu ích cho xã hội.
Cây non dễ nắn, con thơ
dễ dạy.
Dạy con từ thuở cón thơ,
dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về ; đây là nói về bố mẹ có khả năng dạy dỗ con
cái nên người hữu dụng.
Dạy con là phát huy tối
đa khả năng hấp thụ của con cái về môn ĐỨC DỤC, TRÍ DỤC và THỂ DỤC, tuyệt đối
không ép chúng theo khả năng mà chúng không có
a. Nhi
đồng và thiếu nhi : Bố mẹ bảo thì phải nghe vì chúng chưa có khả năng lý
luận.
b. Thiếu
niên (11-16 tuổi). Khuyến khích chúng thảo
luận với bố mẹ, nhưng khi hành động phải nghe theo lời bố mẹ ; vì
chúng chưa ý thức được trách nhiệm về việc chúng làm.
c. Tráng
Niên (16-25 tuổi) khuyến khích chúng trao
đổi quan điểm để giải quyết mọi vấn đề một cách bình đẳng với bố mẹ. Cho
chúng quyết định những cá nhân không ảnh hưởng đến gia đình và gia tộc ;
vì tuổi trẻ bồng bột nên làm theo hứng
d. Từ 25 tuổi trở lên thì đã thành nhân rồi, nên bố mẹ phải tôn trọng nhân vị của con. Lúc này bố mẹ chỉ là người cố vấn thôi, nó tự lo lấy đời
NHỮNG
CÁI HẠI CHO TA :
Những người chống đối nước Việt phục hồi khí thế là bọn Bá Quyền Phương Bắc (nay là đảng Trung Cộng) và bọn Việt Nô Cộng Sản chủ trương tiêu diệt sức sống của dân Việt bằng chủ nghĩa Tam Vô, bằng Giai Cấp Đấu Tranh (anh em sát hại lẫn nhau), bằng hủy diệt nhân tài : TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO đào tận gốc, trốc tận rễ
NHIỆM
VỤ CỦA THUYẾT KHÁCH
Những nước ủng hộ chương trình này thì nhiều, nhưng họ quan sát
xem ta có làm nên hồn rồi mới giúp đỡ vì Ta mạnh thì họ cũng nhẹ gánh chống TÀU
CỘNG hung hăng.
Ø Do
đó phải thành lập một đội ngũ thuyết khách chuyên nghiệp mà nay ta gọi là Nhà
Ngoại Giao giỏi. Khi bắt tay vào việc thì sẽ nảy ra sáng kiến, lâu dần thành
chuyên nghiệp và truyền đạt kinh nghiệm cho thế hệ kế tiếp.
Ngoài ra xin quý vị đóng góp mỗi người một tay. Trên đây chỉ là ý
kiến khơi mào của nhóm Nhân Văn Việt Tộc.
Rất mong mọi người đóng góp để các NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA có thêm vốn
trước khi sáng tạo ra đề án giải quyết từng vấn nạn của dân tộc –
Nhóm Nhân Văn Việt Tộc xin đa tạ
--------------------------------
LỜI
MỜI TIẾP TAY VIẾT SÁCH GIÁO KHOA
Xét rằng:
Vấn-đề
xây-dựng tư-tưởng các em Thiếu-Nhi và Thiếu-Niên là việc cần phải làm ngay.
Tương lai dân tộc nằm trong tay các thế hệ này.
Chúng ta ai cũng
biết:
Ý
chí phát sinh ra hành động, nhưng tư-tưởng lãnh đạo hành động. Tư-tưởng sai lệch
thì nguy hại khôn lường.
Nếu:
Chúng
ta không muốn dân Việt tiếp tục kéo lê kiếp sống lầm-than nô-lệ từ thế-hệ này
qua thế-hệ khác,
Thì:
Vấn
đề khai trí cho dân phải đặt lên hàng đầu.
Bằng
không thì vô tình chúng ta huấn luyện nhân-tài để Tàn-phá Quê-hương, Nhục-mạ Tổ-tông
· Điều này, Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa miền Nam nước Việt đã làm
· Nay con em chúng ta phải gánh chịu thảm trạng.
Bằng
cớ điển hình là trong khi toàn dân miền Nam phải hy-sinh, ra sức ngăn chặn làn
sóng đỏ Cộng Sản thì những thành phần ưu tú lúc đó, ở lứa tuổi 19 đôi mươi đã
được ung-dung và thênh-thang du học nước người. Với hoài-bão hấp-thụ nền
văn-minh Khoa-học và Kỹ-thuật của người để sau này kiến tạo đất nước.
Ngày
nay, thành phần này đã thành đạt đúng như ý nguyện, và đang ở lứa tuổi lãnh-đạo
Quốc-gia (trên dưới 40 tuổi). Trong số này đã có một phần ngang-nhiên quỵt nợ
dân tộc, đi theo Cộng Sản để Tàn-phá Quê-hương mà cứ ngỡ là xây dựng.
Sở
dĩ vậy là vì chúng chưa ý thức được: Nô-lệ Văn Hóa, nô-lệ Tư-tưởng là nô-lệ từ
trong Tâm-tư nô-lệ ra. Bỏ ta theo Người là Mất gốc (vong-bản).
Chúng
chưa phân biệt được Vong-bản, Vong-thân với Thức-thời, Tân-tiến.
Sở
dĩ có tình trạng oái-oăm này là vì chúng không được theo học khóa huấn luyện
căn bản về Tâm Việt, Hồn Việt và học thuyết Việt Tộc trước khi lên đường theo
đòi văn-minh vật-chất. Tức là chưa học đạo làm người Việt trước khi huấn-luyện
chuyên môn nghề-nghiệp, nên nay trở thành hữu tài nhưng vô dụng.
Nhìn
tấm gương này, chúng ta hãy cố gắng đừng để con em chúng ta rơi vào trạng thái
dở khóc dở cười:
Ø
Ra sức
tàn phá quê-hương mà cứ ngỡ là xây dựng.
Ø Ra sức sát hại đồng-bào mà cứ ngỡ là giải phóng.
Vì
những lý do này, nóm chúng tôi mới quyết định thnh lập Ban Giảng Huấn Việt Tộc
với trách nhiệm soạn thảo bộ sách Giáo Khoa Văn Hóa Thuần Việt để cung ứng cho
nhu cầu hiện tại.
§ Vạn sự khởi đầu
nan, xin mọi người tiếp tay với chúng tôi để làm cho bộ sách này thêm phong phú. -
Ban
Giảng Huấn Việt Tộc kính mời
ª
Tiêu
chuẩn viết bài Giáo Khoa:
Nhóm
Nhân Văn Việt Tộc xin đóng góp với quý vị : 17 TIÊU CHUẨN VIẾT SÁCH GIÁO KHOA để
dạy con trẻ về môn Việt giáo, Việt đạo và Việt triết
A.- VIỆT GIÁO : Giáo lý học
làm người Việt (7 tiêu chuẩn)
1/- Học để biết
Hào-khí của tổ tiên.
2/- Học để
hãnh-diện là con dân đất Việt với sự Tự-hào dân tộc.
3/- Học để biết
Tự-lực, Tự-cường.
4/- Học để biết
Tự-trọng cho người khỏi khinh.
5/- Học để biết
Cư-xử cho người kiêng nể.
6/- Học để có
Tâm Việt trong con người Việt.
7/- Học để thấm
nhuần Tư-tưởng Việt Tộc.
B.- VIỆT ĐẠO : Kết hợp dân tộc
thành bó đũa (6 tiêu chuẩn)
8/- Học để biết
Việt Đạo với Tình Tự dân tộc.
9/- Học để biết
Đùm Bọc nhau trong tinh thần Đồng Bào.
10/- Học để biết
yêu quý Quê Hương thương yêu Nòi Giống.
11/- Học để khơi
động dòng máu Việt trong huyết quản của mình.
12/- Học để có
khả năng gìn giữ Quê Hương, bảo vệ Tự Chủ.
13/- Học để có
tinh thần Cầu Tiến, song song đồng tiến với người văn minh hiện đại.
C.- VIỆT TRIẾT : Triết lý sống
của dân Việt (4 tiêu chuẩn về Văn Hóa Thuần Việt)
14/- Học để biết
khí phách Rồng Tiên : Uy-Dũng và Công Minh của Rồng; Hiền từ và Nhân Ái của
Tiên
15/- Học để biết
Độ Lượng và Bao Dong với kẻ thù sau khi Chiến Thắng.
16/- Học để biết
cách đòi lại những gì dân tộc đã mất (đấu tranh tự vệ).
17/- Học để biết ứng phó với hoàn cảnh : Đi với bụt mặc áo cà-sa ; đi với ma mặc áo giấy
Học
để xứng đáng làm người Việt tốt (giống nòi Rồng Tiên), thì không ai ưu-tư và có
khả-năng dạy dỗ con em chúng ta bằng chính chúng ta, vì chúng ta là người có
Tâm và Hồn Việt trong dòng máu Rồng Tiên, nay chỉ cần khơi động là có VIỆT LỰC
chứ chẳng cần ông MARX, bác LENINE hay kẻ thù dân tộc là Tàu MAO dắt đường chỉ
lối
¾



0 commentaires:
Enregistrer un commentaire
Abonnement Publier les commentaires [Atom]
<< Accueil